Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kim Y Y vừa khóc, vẻ khinh bỉ trên mặt Hồ Thi Lam cũng biến mất. Cô ấy nhìn chằm chằm Kim Y Y một lúc, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng há miệng ra rồi lại thôi, chỉ lẳng lặng dời mắt đi chỗ khác. Thế là chỉ còn lại tiếng khóc của Kim Y Y vang vọng trong đêm tối thê lương này. Mọi người đều có chút lúng túng không biết làm sao. Đàm Tô đang cân nhắc xem có nên lên khuyên nhủ hay không, dù sao ở đây chỉ có ba người phụ nữ. Hồ Thi Lam vừa cãi nhau với Kim Y Y xong nên không thể nào đi khuyên được, chỉ còn mình cô thôi. Nhưng nghĩ lại cô nhớ ra Kim Y Y dường như có ác cảm với mình, nếu cô đi khuyên nhủ, khéo lại chữa lợn lành thành lợn què. Lúc Đàm Tô còn đang do dự, khóe mắt cô liếc thấy mấy chữ "Cửa ải 1" lại rón rén dịch chuyển đến gần, lơ lửng ngay cách cô không xa như đang nghe trộm bọn họ nói chuyện. Trong lòng Đàm Tô khẽ động, cô vừa bước sang bên cạnh một bước vừa nói với Kim Y Y: “Kim Y Y, tôi từng gặp Đường Kiệt rồi, có lẽ sau này hai người sẽ gặp lại...” “Cái gì?” Kim Y Y ngừng khóc, nước mắt vẫn còn đọng trên mi, ngẩng đầu nhìn Đàm Tô. Chính lúc này, Đàm Tô đột ngột sải một bước lớn sang bên cạnh, dẫm mạnh chân lên mấy chữ "Cửa ải 1". Sự việc diễn ra quá bất ngờ, "Cửa ải 1" muốn né cũng không kịp nữa, trực tiếp bị Đàm Tô dẫm trúng. Ngay sau đó, một màn hình ba chiều hiện lên. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào màn hình ba chiều. Ngay cả Kim Y Y vừa định hỏi thêm Đàm Tô về chuyện của Đường Kiệt cũng tạm thời nén lại sự nghi hoặc, lau khô nước mắt nhìn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...