Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Bị Hồ Thi Lam mắng, sắc mặt Chu Khải Ca có chút khó coi. Anh ta nhìn chằm chằm vào những bàn tay búp bê dưới đất một lúc lâu rồi mới cắn răng chạy qua, nhảy múa như một chú hề để dọn dẹp chướng ngại vật trên đường tiến lên của mọi người. Đàm Tô thấy anh ta dọn dẹp từ đầu bên kia, vội vàng nhắc nhở: “Chu Khải Ca, anh giúp Chương Khung trước đi!” Chu Khải Ca sững sờ nhưng không hỏi nhiều, lập tức chạy đến trước mặt Chương Khung, bắt đầu dọn dẹp những bàn tay trên đường đi của cậu ta. Chương Khung cũng không nhàn rỗi, phối hợp với Chu Khải Ca vừa tiến lên vừa xử lý những bàn tay búp bê. Đàm Tô thấy tình hình bên đó ổn thỏa liền quay sang nói với ba người còn lại: “Chúng ta cứ từ từ thôi, an toàn là chính.” Chu Khải Ca ở gần Chương Khung nhất, ý của Đàm Tô là đợi Chương Khung hoàn thành xong nhờ sự giúp đỡ của Chu Khải Ca rồi hãy quay lại giúp những người khác. Tuy nhiên cô vừa dứt lời đã thấy Nghê Mậu nhẹ nhàng chém đứt những bàn tay búp bê đang tấn công mình, di chuyển với tốc độ khá nhanh. Đàm Tô tự biết mình không có bản lĩnh đó nên chỉ tập trung dọn dẹp những bàn tay xung quanh mình và từ từ tiến lên. Phía Chu Khải Ca đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm. Tim Đàm Tô giật thót, cô vội nhìn sang. Chỉ thấy Chu Khải Ca ngã ngồi trên đất, một bàn tay búp bê đang nắm chặt cổ chân anh ta. Chu Khải Ca vừa kinh hoàng đá chân loạn xạ vừa chống tay lùi gấp về phía sau, rất nhanh đã thoát khỏi phạm vi hoạt động của đám tay búp bê. Sau đó, anh ta sống chết cũng không chịu quay lại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...