Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc công cốc, nhưng kết quả này vẫn khiến Đàm Tô cảm thấy hơi bực bội. Tuy nhiên nghĩ lại thì chuyến đi này cũng giúp cô lấy được 2 Mảnh vỡ Cánh cửa, không tính là phí công, nên cô mới cảm thấy cân bằng hơn đôi chút. Những người chơi khác cũng gặp phải tình huống tương tự Đàm Tô, quan tài gỗ mục tiêu của mỗi người đều trống rỗng. “Đi xem những cái khác.” Đàm Tô nói. Dứt lời, cô chọn một ngôi mộ gần nhất đào lên và phát hiện bên trong cũng trống không. Quan tài gỗ mà những người chơi khác đào lên cũng chẳng có gì. Điều này có nghĩa là những con búp bê của Mary Shaw rất có thể đang ở nhà hát bỏ hoang kia. Nếu không thì ít nhất cũng có thể tìm được manh mối ở đó. Sau đó, nhóm người chơi thu dọn đồ đạc, lái xe đến Lost Lake. Nửa giờ sau, mọi người đã đến nơi. Lost Lake quả không hổ danh với cái tên của nó. Mặt hồ bẩn thỉu nổi đầy lá cây mục nát, ven hồ cỏ dại mọc um tùm, cây cối nghiêng ngả. Mặt nước tù đọng phản chiếu khung cảnh chẳng chút sức sống. Đứng bên hồ còn lờ mờ ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc. May mà bây giờ là ban ngày, nếu là ban đêm thì muốn đến gần Lost Lake này chắc phải cần lòng dũng cảm cực lớn. Phế tích nhà hát nằm giữa hồ, cách bờ khoảng gần mười mét. Không xa lắm nhưng người không thể bay qua được, chỉ có thể đi thuyền. Mọi người tìm kiếm hồi lâu mới thấy một chiếc thuyền nhỏ cũ nát lẫn trong đám rong rêu. Nó chỉ chở được khoảng ba bốn người nhưng thân thuyền vẫn còn nguyên vẹn, không lo bị chìm. Chương Khung có kinh nghiệm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...