Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
“Đàm Tô, mau... mau dùng vũ khí đó đối phó bà ta đi!” Chu Khải Ca đứng cách Đàm Tô không xa, thấy cô không lập tức sử dụng "vũ khí đặc biệt giết chết Mary Shaw", liền sốt ruột la lên. Đàm Tô cũng muốn dùng vũ khí đối phó Mary Shaw lắm, nhưng cái "vũ khí" trong tay này, cô thực sự không biết phải dùng thế nào—lẽ nào đem ra dọa chết Mary Shaw? Dù không biết phải sử dụng thứ vũ khí này ra sao, nhưng Mary Shaw đã ở ngay trước mắt Đàm Tô cũng không có thời gian nghĩ nhiều, cô đưa cả chiếc hộp về phía trước, chắn giữa mình và Mary Shaw. Động tác vồ tới của Mary Shaw bỗng khựng lại. Ánh mắt bà ta rơi vào mẩu lưỡi bị cắt đứt trong hộp, thần sắc sững sờ. Giây tiếp theo, bà ta từ từ vươn một tay ra nắm lấy cái lưỡi đó run rẩy đưa nó lên trước mắt, ánh mắt vừa hoài niệm vừa quyến luyến. Đàm Tô lén di chuyển sang ngang một bước, thấy Mary Shaw không có phản ứng gì cô lại mạnh dạn đi thêm hai bước nữa. Khi chắc chắn rằng Mary Shaw lúc này hoàn toàn không để ý đến hành động của mình, cô lập tức tăng tốc chạy đến trước tủ kính mở cửa tủ, lấy ra con búp bê tên Adam. Những người chơi khác thấy vậy dĩ nhiên cũng tản ra hành động. Vì trên người không có công cụ gì, Đàm Tô đành tạm thời trở thành kẻ phân thây. Cô đặt con búp bê xuống đất, một chân giẫm lên thân nó dùng sức kéo tứ chi để xé xác nó ra. Khi cô đang giật cánh tay búp bê, nó đột nhiên quay đầu trừng mắt nhìn cô, thực sự dọa cô giật nảy mình. Cố gắng lờ đi đôi mắt trống rỗng vô hồn của con búp bê, Đàm Tô mới có thể giữ vẻ mặt không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...