Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mãi một lúc sau, Đàm Tô mới ép mình dời tầm mắt đi. Có gì đó không ổn. Đến giờ, cô vẫn cảm nhận được tim mình đang đập nhanh hơn bình thường, trong đầu dường như vẫn còn vương lại hình ảnh nửa thân trần của Tiêu Duệ, và cả sức hấp dẫn giới tính của anh đối với cô. Nhưng điều này rất không bình thường. Mặc dù hiện tại cô luôn tỏ ra lạnh nhạt với Tiêu Duệ, nhưng Đàm Tô biết rất rõ, cô thích anh, và cô cũng biết Tiêu Duệ cũng rõ điều đó. Tuy nhiên, cô cũng rất hiểu bản thân, sẽ không bao giờ nảy sinh dục vọng bừa bãi trong tình huống này. Vậy chỉ có một lời giải thích, đó là sự kích thích về mặt sinh lý. Đàm Tô siết chặt hai tay thành nắm đấm, cảm giác đau nhói giúp lý trí của cô chiếm thế thượng phong. Cô chậm rãi đi ra cửa, sau đó sang phòng bên cạnh và gõ cửa phòng Tiêu Duệ. Tiêu Duệ có lẽ đang mặc quần áo, một lúc sau mới ra mở cửa. Thấy người đứng ngoài là Đàm Tô, anh khẽ cười: "Mới mấy phút không gặp đã nhớ tôi rồi à?" Không đợi Tiêu Duệ nói câu tiếp theo, Đàm Tô ném lại một câu rồi quay người về phòng mình: "Theo tôi." Tiêu Duệ đi theo Đàm Tô vào phòng cô, vừa đi vừa nói với vẻ rất đứng đắn: "Nhà gỗ cách âm không tốt lắm, nhưng mà nhỏ tiếng một chút..." Sau đó, anh thuận theo hướng tay chỉ của Đàm Tô và nhìn thấy tấm gương một chiều giữa hai phòng. Vài giây sau, Tiêu Duệ nói với vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Biết sớm thì tôi đã cởi thêm chút nữa rồi." Đàm Tô: "..." Thấy sắc mặt Đàm Tô không vui, Tiêu Duệ ho khan một tiếng: "Dù sao thì mặt gương cũng ở bên phòng em, em với tôi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...