Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chu Triệt nghiêng người nhường chỗ: “Vậy cậu ngồi bên trong nhé?” Bên trong gần cửa sổ, tầm nhìn rộng hơn, ít bị say xe hơn. Mà chặng đường hai tiếng rưỡi không quá dài cũng không quá ngắn. “Cảm ơn.” Sầm Lý lịch sự nhưng có chút lạnh nhạt, đặt cặp sách lên đùi. Bên trong là chiếc áo khoác, bình giữ nhiệt và sạc dự phòng mà 0719 đã nhắc cậu mang theo tối qua. Xe buýt khởi động. Trên xe toàn là những người trẻ tuổi, các nam sinh lớn tiếng nói về việc giành chức vô địch, các nữ sinh trong đội cổ vũ thì hồn nhiên bàn luận về trai đẹp ở các trường khác. Phong cách nổi loạn của đại học S đã quá đỗi quen thuộc, không khí nhộn nhịp, náo nhiệt. Chỉ có góc của Chu Triệt và Sầm Lý dường như bị tách biệt, yên tĩnh lạ thường. Sầm Lý lấy điện thoại ra, nhắn với 0719: [Tôi đã lên xe rồi.] Rồi dặn dò thêm: [Rau hôm nay tôi đã thu hoạch hết, cậu không cần vào xem đâu.] [Cũng đừng lỡ tay nữa.] [meo meo cảnh cáo.jpg] [rất hung dữ.jpg] Điện thoại Chu Triệt rung lên, vài giây sau anh mới lấy ra xem, vẻ mặt khó hiểu nhìn Sầm Lý đang điềm nhiên gửi cho anh bức ảnh mèo con đang giậm chân. Sự thân mật trong những lời dặn dò của Sầm Lý trên mạng khiến anh cảm thấy họ rất gần gũi, gần đến mức như hai người thật sự sống cùng nhau mỗi ngày, mặt đối mặt, làm việc khi mặt trời mọc và nghỉ ngơi khi mặt trời lặn. Nhưng sự lạnh nhạt, xa cách của Sầm Lý ngoài đời lại khiến anh cảm thấy họ rất xa, xa đến mức như hai người xa lạ, đối mặt với nhau mà không có thêm một câu nói hay một ánh mắt giao lưu nào. Gần…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...