Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ánh mắt Chu Triệt liếc qua chiếc điện thoại trong tay Sầm Lý hai lần, không nói gì, chỉ hất cằm lên ra hiệu cho cậu đi theo đội. Ngay khi Sầm Lý đút điện thoại vào túi và quay lưng đi, Chu Triệt mới lấy điện thoại ra, và anh đã thấy một chuỗi tin nhắn dài cậu gửi đến, khiến ánh mắt anh tối lại. Buổi chiều, trận đấu bóng rổ chính thức bắt đầu, đội đại học S đối đầu với đội đại học B. Phong cách mạnh mẽ, phóng khoáng của nữ sinh đại học B không hề kém cạnh đại học S. Một nam sinh nói: “Chu Triệt vừa lộ diện, mấy người đang giơ băng rôn bên kia đã lập tức ‘phản bội’.” Đổng Phàm và mấy người nữa cười lớn: “Vậy thì đừng đánh nữa, cử trưởng phòng của chúng ta đi hòa thân cho xong việc.” Chu Triệt ném một quả bóng rổ qua, ánh mắt thờ ơ. Mấy chàng trai cố nhịn cười, ôm bóng đi khởi động. Sầm Lý luôn là một trong số những người chỉ làm việc mà không nói gì. Cậu xắn tay áo lên, khiêng mấy thùng nước ra sân, rồi giúp các nữ sinh treo băng rôn lên cao. Chu Triệt nhìn thấy, lặng lẽ đi tới, âm thầm đỡ chiếc ghế cậu đang đứng, rồi khi Sầm Lý cúi đầu nhảy xuống thì anh lại rụt tay về, lùi sang một bên. Huấn luyện viên của đội là một người đàn ông trung niên vẫn còn niềm đam mê cháy bỏng với bóng rổ. Ông chỉ vào cậu học trò cưng của mình và nói: “Chu Triệt, tranh thủ thời gian đưa bọn kia làm quen với bảng rổ của đối thủ đi.” “Ừm...” Chu Triệt nhìn quanh, tìm chỗ để áo khoác. Anh có hơi kĩ tính trong việc giữ sạch sẽ, không thích áo quần của mình bị lẫn lộn với người khác, nhất là trong thời…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...