Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chu Triệt nhìn Sầm Lý quay về lối cũ. Trên đường đi, có vài sinh viên đại học B, cả nam lẫn nữ, đến xin thông tin liên lạc của cậu. Chu Triệt thấy không một ai thành công trong việc lấy được phương thức liên lạc của cậu, chỉ có tài khoản 0719 của anh là không ngừng nhận được tin nhắn từ cậu. Anh không biết phải mang tâm trạng gì. Điểm tập trung để đợi xe là ở cổng trường đại học B. Mọi người tụm ba tụm năm, nhưng Sầm Lý vẫn đứng một mình dưới cột đèn đường. Cậu thấy một chú mèo nhỏ đi từ bên kia đường đến. Nó đi rất chậm. Bỗng, một luồng ánh sáng mạnh từ đèn pha xe ô tô chiếu thẳng đến. Đồng tử Sầm Lý mở to. Trước khi cậu kịp lao ra, một bóng người cao lớn đã di chuyển nhanh như chớp, ôm lấy chú mèo. Một tiếng phanh xe chói tai vang lên trên mặt đường. “Trưởng phòng!” Sầm Lý vẫn chưa hoàn hồn. Một đám đông đã vây quanh Chu Triệt. “Anh bị điên à!!” “Nếu chiếc xe kia phanh chậm một giây thôi là anh đã bị cán qua rồi!” Chu Triệt ôm chặt chú mèo con màu trắng tinh trong lòng, vừa ngẩng đầu lên, anh sững người. Sầm Lý đang đứng một mình dưới ánh đèn đường mờ ảo, nước mắt chảy dài từ đôi mắt đen trắng rõ ràng của cậu. Hốc mắt ướt đẫm, vệt nước mắt hiện rõ. Trái tim Chu Triệt ngay lập tức như bị một lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên. Những dây thần kinh từng được xoa dịu bằng thuốc lại bắt đầu gào thét, cuồng loạn, cuộn trào, xé nát tâm trí anh. Anh hoàn toàn không hiểu tại sao, chỉ là nước mắt của một người bạn cùng lớp không mấy thân quen lại có thể khiến anh đồng cảm sâu sắc đến vậy.…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...