Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
“Cậu làm sao vậy?” Chu Triệt nhận ra điều bất thường, anh bước lại gần, muốn nhìn rõ hơn khuôn mặt đang vô cùng đau khổ của Sầm Lý. Sầm Lý vội kéo mũ áo hoodie lên để che đi đôi tai mèo đã hơi nhọn và ánh mắt dò xét của đối phương. Cảm giác sợ hãi lẫn đau đớn cuộn trào trong lồng ngực. Cậu bước từng bước nặng nề và khó nhọc. Sầm Lý thực sự không chịu nổi nữa, dùng chút sức lực cuối cùng còn kiểm soát được, cậu khẽ gạt tay anh ra, giọng khàn đặc: “Tôi không sao. Cảm ơn, không cần tiễn nữa, tôi có việc rồi.” Nói xong, cậu vội vã quay người, bước khỏi không gian chật hẹp ấy và lao vào màn mưa xối xả. Chu Triệt cảm thấy bị tổn thương trước thái độ từ chối và xa lánh hết lần này tới lần khác của cậu. Anh nắm chặt vai cậu, cau mày nghiêm nghị: “Sầm Lý, cậu cứ muốn dầm mưa như vậy sao?” Phần da nhỏ bị chạm vào trên vai Sầm Lý như bị bỏng. Theo phản xạ, cậu túm lấy cánh tay đối phương, dùng một lực không nhỏ, cau mày lạnh lùng nói: “Đừng có động tay động chân.” Chu Triệt im lặng đối diện với cậu giữa tiếng mưa rào rào. Anh cũng dùng lực giữ cậu lại, không cho cậu lao vào mưa. Đồng thời, tay cầm ô vô thức nghiêng hẳn về phía cậu. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Nhưng ngay cả trong tình huống căng thẳng như vậy, cơ thể Sầm Lý vẫn khô ráo, Chu Triệt không để một giọt mưa nào rơi trúng cậu. Sầm Lý không còn tâm trí đâu để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt đó. Cậu đang dồn hết sức lực để kìm nén bản thân khỏi biến về nguyên hình. Nheo mắt lại, cậu gầm gừ: “Anh muốn đánh nhau à?” "..."…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...