Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cơ thể Chu Triệt bị cơn mưa thu thấm dần từng chút một. Cảm giác ấy giống hệt như cách anh chợt nhận ra mình đã chìm đắm trong một mối quan hệ không bao giờ có được lời hồi đáp. Vừa về đến ký túc xá, Đỗ Dương đã nháy mắt ra hiệu cho Đổng Phàm. Kí túc xác của bọn họ gần đây đang trải qua một giai đoạn áp suất thấp kỳ lạ. Vị trưởng phòng trông vẫn rất bình thường, vẫn đi học và chơi bóng, nhưng cả ngày chẳng nói quá năm câu. Khí áp thấp bao quanh người anh đủ sức làm tổn thương bất kỳ ai đi ngang qua trong phạm vi năm mét. Anh xem điện thoại rất nhiều lần trong ngày nhưng lại gõ chữ rất ít và chậm. Có lúc anh nhìn điện thoại mà thất thần, đôi mày cứ chau lại. Sau khi tắm nước nóng xong, Chu Triệt liếc nhìn chiếc điện thoại đặt ở góc bà, nó im lặng đến lạ thường bởi anh đã bật chế độ máy bay. Chỉ sau khi hoàn thành xong vài số liệu, anh mới mở điện thoại ra. Chỉ mới một buổi chiều, tin nhắn từ Sầm Lý đã chất đầy hộp thư. Tất cả đều là những chuyện vặt vãnh đời thường từ trang bị mới trong kho, bữa trưa ăn cá hấp, bản vẽ lén trong giờ học... Sầm Lý không muốn gặp lại Chu Triệt nhưng vẫn rất nhiệt tình với 0719. Lướt qua từng dòng chữ vẫn còn nóng hổi, Chu Triệt biết mình không nên trả lời. Thế nhưng Sầm Lý vẫn không ngừng gửi tin nhắn đến. Chu Triệt rơi vào một cuộc giằng xé vô nghĩa với chính mình. Vốn dĩ anh là người dứt khoát, nhưng thái độ của Sầm Lý đã quá rõ ràng. Nếu là người khác, có lẽ anh đã sớm chẳng thèm dây dưa. Nhưng đó lại là Sầm Lý. Người cuối cùng khiến anh…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...