Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chu Triệt vẫn không yên tâm, anh nhắn thêm: [Chúng ta giữ liên lạc nhé, cậu sống một mình bên ngoài thật sự không an toàn lắm, hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt.] Từ sáng sớm không liên lạc được với Sầm Lý, trái tim anh không được yên một khắc nào, bởi gần khu đại học cũng có rất nhiều mèo hoang. Nếu hung thủ thật sự gây án lần nữa như Sầm Lý dự đoán, hắn có thể sẽ không nhắm vào khuôn viên trường đã được cảnh giác cao độ nữa mà sẽ chuyển mục tiêu sang khu vực lân cận nơi phòng bị lỏng lẻo hơn. Nhìn dòng tin nhắn ấy, Sầm Lý chợt cảm thấy một luồng ấm áp len lỏi trong tâm hồn vốn đang hoang mang và tê liệt suốt cả ngày nay. Sự quan tâm lo lắng của 0719 dành cho sự an toàn của cậu, cùng lời đề nghị giữ liên lạc, khiến cậu nhận ra thế giới này vẫn còn chút ấm áp. Cậu có rất nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng chỉ trả lời [Ừm] một cách đơn giản rồi dặn dò thêm: [0719, cậu cũng phải bảo vệ tốt con mèo nhỏ của mình, bây giờ có quá nhiều kẻ bắt mèo và ngược đãi mèo mà lại không có ai quản, chúng rất dễ ra tay nên cậu phải thật cẩn thận.] Chu Triệt khựng lại, trong lòng dâng lên một nỗi đau đớn tột cùng vì đã quá muộn rồi, con mèo nhỏ của anh đã chết từ bảy năm trước. Thế nhưng anh vẫn trịnh trọng đáp lại: [Được.] Sự kiện ngược đãi mèo gây ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ, dù nhà trường đã tăng cường tuần tra an ninh nhưng lòng người vẫn hoang mang. Giữa các giờ học, trong căng tin hay trên hành lang, đâu đâu cũng có thể nghe thấy các sinh viên bàn tán, bởi một ngày chưa tìm ra hung thủ thì…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...