Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chu Triệt vội vã hỏi: [Cậu tìm bằng cách nào?] Sầm Lý không thể nói với anh rằng: “Tôi và những con mèo gần đây khá thân thiết, có thể hỏi thăm tình hình.” Cậu còn có khả năng cảm nhận đặc biệt đối với đồng loại, chắc chắn có thể tìm thấy vài manh mối. Cậu chỉ nói: [Duyên mèo của tôi khá tốt. Tôi cũng quen thuộc với khu vực xung quanh. Mèo thích ra ngoài vào ban đêm. Tôi sẽ mang theo một ít đồ ăn yêu thích của nó, biết đâu may mắn lại gặp được.] 0719 nói không được: [Chỗ cậu ở quá hẻo lánh. Trong thời gian đặc biệt này, một mình ra ngoài vào ban đêm rất nguy hiểm.] Sầm Lý không trả lời. Chu Triệt đành nói: [Nếu cậu thật sự muốn tìm thì đợi đến ngày mai. Bây giờ thực sự quá muộn rồi, cậu làm vậy chẳng khác nào mò kim đáy biển.] Nếu thật sự gặp phải kẻ xấu, chút sức lực của Sầm Lý chưa chắc đã chống đỡ được. Mãi một lúc lâu sau, Sầm Lý mới trả lời: [À.] [...] Chu Triệt cảm thấy cậu trả lời rất qua loa. Sầm Lý nói: [Tôi về đến nhà rồi, đi tắm đây.] [...] Sau đó, khi Chu Triệt nhắn tin tìm cậu, đối phương đã không trả lời nữa. Chu Triệt phần nào hiểu tính cách của Sầm Lý. Trông có vẻ hiền lành, nhưng thực tế lại bướng bỉnh và cố chấp. Suy nghĩ mãi, anh vẫn không yên tâm. Anh đứng bật dậy, cầm lấy áo khoác. Đổng Phàm đang chơi game giật mình: “Trưởng phòng, đi đâu vậy?” Chu Triệt không kịp trả lời đã ra khỏi cửa. Đổng Phàm ở phía sau hét lớn: “Vãi, đêm nay Trâu thép kiểm tra phòng đấy! Chỉ còn mười phút nữa thôi! Nhớ về cho kịp đấy!” Sự việc ngược đãi mèo vẫn chưa tìm ra nghi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...