Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tự mình nuôi hy vọng là điều vô nghĩa và chỉ rước thêm phiền muộn, ngoài ra còn có vẻ… hèn mọn. Sầm Lý bây giờ cũng là nửa con người rồi, cậu cũng có lòng tự trọng. Sầm Lý thậm chí vô cùng hối hận vì sau khi trốn khỏi bệnh viện thú y đã bất chấp tất cả mà chạy về nhà họ Chu. Thật sự… tự chuốc lấy nhục nhã, khiến người khác khó xử. [Được, cậu làm vậy là rất đúng. Đó là lỗi của anh ta. Dù có hiểu lầm hay khó khăn gì đi nữa, việc không bảo vệ được cậu và để cậu phải chịu đựng những điều đó là do anh ta vô trách nhiệm. Cậu thật sự không nên tha thứ cho loại người như vậy.] [...] Sầm Lý cười nhạt: [Cậu thật sự quá… thiên vị rồi. Tôi đã nói với cậu chưa nhỉ, tính cách của tôi thực sự không tốt, rồi cậu sẽ biết thôi.] Đối phương trả lời rất nhanh: [Vậy tôi đã nói với cậu chưa? Rằng tôi thấy tính cách của cậu rất tốt, tôi rất thích.] Sầm Lý khẽ sững người. Trái tim cậu đập mạnh. Cậu suy nghĩ mãi mà không thể tìm thấy trong "Cẩm nang xã hội loài người" một tình huống tương ứng, bởi vì cảm giác này khác với những lời khen xã giao thông thường. Nhưng khác ở điểm nào thì cậu lại không thể nói ra. Sầm Lý đành miễn cưỡng áp dụng quy tắc thứ 36: Có qua có lại. Cậu đáp lại bằng cách khen đối phương: [Tôi nghĩ cậu tốt hơn.] [Thật sao.] Sầm Lý không biết phải nói thế nào: [Thật mà.] Môi Chu Triệt mím lại. “0719” tốt, nhưng Chu Triệt, người đã vứt bỏ Sầm Lý thì không. Chu Triệt trong mắt Sầm Lý là một kẻ đồ tể tàn nhẫn, lạnh lùng. Là một tù nhân đã bị kết án tử hình. Là một người mà sau này…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...