Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chu Triệt đã biết cậu là ai ngay từ đầu, vậy tại sao còn phải giả vờ làm một người bạn qua mạng xa lạ với cậu? Sầm Lý cảm thấy sự giãy giụa của mình bỗng chốc hóa thành một trò cười. Cách một đường dây mạng, cậu dốc hết ruột gan tâm sự với chính kẻ đao phủ từng tước đoạt mạng sống của mình. Con người quá ngạo mạn. Thuở nhỏ thì ngạo mạn với một chú mèo, lớn lên lại ngạo mạn với người bạn học vụng về không giỏi ăn nói bên cạnh. Người đó chắc hẳn... đang đắc ý lắm nhỉ? Tại sao lại như vậy? Tất cả những sự trùng hợp đều không phải là ngẫu nhiên, mà là sự toan tính kỹ càng, là trò tiêu khiển lúc nhàm chán, là thiên la địa võng được dệt nên từ sự bất cân xứng về thông tin. Lừa gạt, trêu đùa một con người bằng da bằng thịt thì có cảm giác thành tựu và ưu việt hơn so với việc tùy ý xử lý một con mèo sao? Xem người bạn học tính tình không tốt, lại chẳng mấy hòa đồng như một món đồ chơi để giải khuây, thông qua một đường dây mạng để nhìn trộm cuộc sống thường ngày, cảm xúc, bí mật và cả những suy tư của đối phương. Để đối phương nảy sinh lòng tin, thậm chí là ỷ lại vào mình, hoàn toàn mở lòng, trút bỏ tâm can, chuyện gì cũng nói... Sống lưng Sầm Lý lạnh toát, gai ốc nổi lên từng đợt, cảm giác rợn người như bị dội một gáo nước đá từ đỉnh đầu xuống chân. Cậu thấy mình như kẻ không mảnh vải che thân, ướt sũng và trần trụi trước mắt người khác, lại giống như cuốn nhật ký ghi chép đầy những tâm sự thầm kín nhất bị người ta lật xem sạch sẽ. Khi cậu hận không thể đem từng chi tiết nhỏ nhặt…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...