Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đỗ Dương: "Khụ..." Khí thế của Chu Triệt bức người: "Là lúc nào?" Đỗ Dương vốn dĩ đã chột dạ vì làm bẩn sách nên mãi không dám nhắc đến chuyện này, tưởng rằng chuyện này đã qua một cách trót lọt rồi. Nhưng thấy Chu Triệt nghiêm túc và căng thẳng đến vậy, cậu ta cũng nhận ra sự việc không ổn, bèn chỉnh lại sắc mặt, nói: "Chính là chập tối hôm kia, ngay trước giờ học môn Triết." Đỗ Dương kể lại đầu đuôi sự việc một lượt: "Cậu ấy còn giúp em nhặt sách của anh nữa cơ. Sau đó em vội đi học nên cũng không kịp hỏi cậu ấy đi đâu." Bàn tay cầm điện thoại của Chu Triệt siết chặt, khớp xương gồ lên trắng bệch, gân xanh nổi rõ, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạ thường: "Là cuốn Kinh tế học phương Tây đúng không?" Chính là cuốn sách Sầm Lý đã nhặt. "Chắc thế." "Cậu ấy còn nhặt được tấm bưu thiếp của tôi nữa, đúng không?" "Sao anh biết?" Chi tiết này Đỗ Dương nhớ rất rõ, dù sao Chu Triệt cũng quý cái tờ giấy đó như vàng: "Ừ, là cậu ấy nhặt giúp anh đấy. Sao thế? Bị hỏng à?" Sắc mặt Chu Triệt vẫn trầm tĩnh như nước, chỉ có ánh sáng trong đáy mắt vụt tắt, để lộ sự hoảng loạn và suy sụp tột cùng. Thanh gươm treo lơ lửng trên đỉnh đầu rốt cuộc cũng giáng xuống. Nó rơi xuống không một chút điềm báo trước, rơi một cách dứt khoát như chém đinh chặt sắt, hoàn toàn không cho anh một chút thời gian nào để chuẩn bị. Anh từng tưởng tượng ra vô số viễn cảnh khi lời nói dối bị vạch trần. Có lẽ Sầm Lý sẽ phẫn nộ tìm đến anh đánh một trận, hoặc giận dữ chất vấn, lên án sự đê hèn của anh, hay thậm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...