Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Anh không có cách nào phân biệt được những con mèo khác nhau này là con nào, nhưng ngoại trừ con mèo của chính mình, anh tuyệt đối sẽ không nhận nhầm. Có lẽ do hơi ấm tràn ra từ phòng bảo vệ nên chú mèo xám nhỏ đang nép sát vào khe tường để tìm chút hơi ấm, trên lưng dính lấm tấm vụn tuyết. Ánh mắt Chu Triệt khẽ động, anh giơ ô che lên đầu nó. Tuyết trên đầu ngừng rơi, chú mèo ngẩng đầu nhìn Chu Triệt, khẽ kêu một tiếng "meo". Chu Triệt ngồi xổm xuống, hạ thấp ô, ghé sát vào nó, cả hai im lặng nhìn nhau một lúc. Gió đêm lạnh thấu xương tạt vào mặt, khi Chu Triệt cất lời, hơi trắng phả ra: "Mày có biết cậu ấy đi đâu không?" Chú mèo lười biếng quẫy đuôi, như thể đang nói "có biết cũng không thèm nói đâu". Chu Triệt cũng không để bụng, im lặng một lát rồi lại hỏi: "Cậu ấy... sẽ còn quay lại không?" Chú mèo lại trợn mắt nhìn anh, xem ra cũng không chắc chắn. Chu Triệt hỏi: "Bình thường cậu ấy hay ra ngoài cho tụi mày ăn lắm đúng không?" Sầm Lý ngoài lạnh trong nóng, đến mèo hoang trong trường còn thường xuyên chăm sóc, chẳng có lý do gì lại làm ngơ với đồng loại bên cạnh mình. Chú mèo hừ hừ một tiếng, coi như đáp lời. "Mày nhớ cậu ấy không?" Chú mèo lại kêu: "Meo." Chu Triệt tự nói một mình: "Cậu ấy đã một tuần không đi học rồi." “Meo meo.” "Tao lo lắng lắm." Nếu không phải Úc Nguyên nói Sầm Lý đã nộp giấy xin phép cho cố vấn học tập thì anh đã báo cảnh sát rồi, xem ra hiện tại cậu chỉ là không muốn gặp anh thôi. Chú mèo vẫn "meo", ánh mắt có chút oán trách trừng anh: Trách ai,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...