Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chu Triệt vòng tay hờ hững che chắn, không để Sầm Lý va phải nền tuyết lạnh cứng, anh nhìn sâu vào đôi mắt màu hổ phách của cậu, từng câu từng chữ thú nhận: "Em có từng nghĩ tại sao tôi lại đi ngang qua khu Phong Diệp không?" Ngọn lửa giận dữ lan tràn trong lòng khiến Sầm Lý gần như không thể suy nghĩ. "Cái đêm em đi tìm mèo, tôi không yên tâm nên đã ra khỏi trường, chính mắt tôi nhìn thấy em biến thành Trôi Nước." "Đừng gọi cái tên đó!" Sầm Lý quát lớn, buông lỏng cổ áo anh ra, chậm rãi nói từng chữ cho anh biết: "Trôi Nước đã chết rồi, chính miệng anh ra lệnh." Giọng cậu nhẹ bẫng, vừa mỉa mai vừa tàn nhẫn: "Kẻ giết người." Trái tim Chu Triệt rơi hẫng một nhịp, lục phủ ngũ tạng đau nhói, lồng ngực phập phồng. Anh nắm chặt lấy cánh tay cậu không để cậu rời đi: "Tôi chưa từng ra lệnh như vậy!" Ánh mắt Sầm Lý nhìn anh trầm xuống, Chu Triệt kiên định lặp lại: "Tôi không hề ra lệnh như vậy." Trong mắt Sầm Lý lóe lên một tia sáng rồi rất nhanh lại vụt tắt: "Cuộc điện thoại của ông quản gia, tôi đều nghe thấy cả rồi." Chu Triệt nhìn cậu thật sâu: "Em có muốn biết toàn bộ sự thật không?" Chu Triệt nhặt được Sầm Lý vào một ngày mưa lớn bảy năm về trước. Thời điểm Sầm Lý đến nhà họ Chu không mấy tốt đẹp, đúng lúc mẹ Chu Triệt qua đời, mẹ kế Đường Ngữ dẫn theo con riêng Chu Đường đường hoàng bước vào cửa. Không khí trong nhà họ Chu lúc nào cũng căng như dây đàn, người làm kẻ ở đều nơm nớp lo sợ. Một bên là đích trưởng tôn, đại thiếu gia Chu Triệt được ông cụ Chu yêu thương nhất, một…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...