Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tình thân của Chu Triệt vốn rất đìu hiu. Người này là bậc trưởng bối đã nhìn anh lớn lên từ bé, là sự che chở mà mẹ để lại cho anh, cũng là người thân duy nhất anh có thể tin tưởng sau khi mẹ qua đời. Anh không tài nào nghĩ đước, rõ ràng lão quản gia cũng rất cưng chiều mèo nhỏ. Khi mới đón mèo về, bản thân Chu Triệt vẫn còn là một đứa trẻ, những việc như tắm rửa, cho ăn, cắt móng tay ban đầu đều do vị quản gia mà anh coi như người thân, tin tưởng nhất này đích thân làm, sau này anh mới dần dần học được. Chu Triệt không hiểu nổi, tại sao người quản gia hiền từ từng được mẹ anh gửi gắm con côi, chăm sóc anh tỉ mỉ từng li từng tí ấy, chỉ trong chớp mắt lại biến thành tên đao phủ lạnh lùng tàn nhẫn. Bệnh viện thú y nơi gửi nuôi mèo con chỉ có mình ông quản gia biết, nếu không có lệnh của ông, bệnh viện tuyệt đối không dám tự ý tiêm thuốc cho mèo. Anh càng không hiểu, rõ ràng những lúc anh đi học vắng nhà, mọi sự chèn ép và gây khó dễ của Đường Ngữ đối với mèo nhỏ đều do một tay người này đứng ra che chở, tình cảm và tâm huyết ông dành cho nó chưa bao giờ ít hơn anh. Có lần nửa đêm mèo nhỏ bị đau bụng, Chu Triệt cuống cuồng ôm nó xuống giường, chưa kịp xỏ giày đã chạy xuống lầu gõ cửa phòng quản gia. Chính người ông hiền từ ấy đã thức trắng đêm chăm sóc mèo nhỏ, hôm sau mèo lại nhảy nhót tưng bừng còn ông thì bị cảm lạnh. Nhiều lúc mèo nhỏ còn quấn ông quản gia hơn, dù sao Chu Triệt tuổi còn nhỏ, lắm khi bị mèo quậy cho cạn lời thì vẫn là ông lão hiền từ ấy vui vẻ ra mặt bảo vệ,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...