Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Không có tôi, anh vẫn có thể nuôi một chú mèo mới mà." Giọng Sầm Lý rất bình tĩnh. "Tôi không có mèo mới!" Chu Triệt vô cùng nghiêm túc đính chính. "Căn biệt thự cho mèo đó được đặt làm riêng theo sở thích của em, em không nhận ra những thứ tôi liệt kê với em đều là thói quen và sở thích lúc nhỏ của em sao?" "Ngay cả cái tên 0719 cũng là ngày tôi gặp em." "Ngày 19 tháng 7, trời đổ mưa to, tôi đã gặp được em." Trái tim Sầm Lý lại hẫng lên một nhịp vì lời anh nói, nhưng cậu không để bản thân bị cuốn theo, chỉ lạnh nhạt quay đi, tránh ánh mắt trịnh trọng và nóng rực của đối phương: "Tôi nhìn thấy rồi, sau khi anh về nước." Chu Triệt suy đi nghĩ lại, cuối cùng cũng nhớ ra. Lúc đó cậu và anh họ thấy anh bệnh tình nguy kịch như kẻ hết thuốc chữa nên quả thực có gửi đến một chú mèo Golden. Đột nhiên, mày Chu Triệt nhíu chặt, môi khẽ run: "Em đã từng quay về tìm tôi sao?" Sầm Lý cúi đầu không lên tiếng, đôi tai khẽ động đậy, dường như đang tìm xem trên nền tuyết có cái lỗ nào để chui xuống hay không. Môi Chu Triệt mím chặt, bàn tay siết thành nắm đấm đến mất cả cảm giác giữa trời tuyết. Một lúc lâu sau, giọng nói khàn đặc mới khó khăn thoát ra khỏi cổ họng: "Đã về rồi, tại sao không đến tìm tôi?" Họ đã từng ở gần nhau đến thế nhưng lại vô cớ bỏ lỡ nhau suốt bao năm qua. Chỉ một chút, chỉ thiếu một chút nữa thôi là họ đã không phải chia ly lâu đến vậy. Sầm Lý rũ mắt, bờ vai run rẩy, im lặng. Con người không thể nào thấu hiểu được nỗi lòng của một chú mèo bị vứt bỏ. Vì sợ tự chuốc…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...