Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Hai người cùng im lặng bước đi trong màn tuyết rơi tĩnh mịch, ánh đèn đường tỏa ra những quầng sáng ấm áp yên bình. Đến dưới lầu, Sầm Lý ngơ ngác định đi vào hành lang thì Chu Triệt ở phía sau gọi lại: "Sầm Lý." Sầm Lý dừng bước, quay đầu lại. Đôi mắt đen láy của Chu Triệt nhìn sâu vào khuôn mặt đang được che chắn kín mít không rõ biểu cảm của cậu, giọng nói rất nhẹ: "Em sẽ không xóa tôi chứ?" Cơ thể Sầm Lý khựng lại. Cậu không dám nhìn vào đôi mắt quen thuộc lại đầy cố chấp kia, đôi mắt đen và ướt át đảo nhanh nhìn xung quanh, khẽ đáp: "Tôi không xóa đâu, lạnh quá, anh về trước đi nhé." Chu Triệt vẫn cố chấp che ô đứng giữa trời tuyết, mãi cho đến khi đèn trong một căn phòng trên lầu sáng lên anh mới rời đi. Ngày hôm sau không có tiết, Sầm Lý không ra khỏi nhà, hiện tại cậu vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát được cơ thể mình. Dường như để thăm dò câu "Em sẽ không xóa tôi chứ" tối qua, Chu Triệt đã nhắn tin cho cậu trên tất cả các ứng dụng mạng xã hội. [Cơ thể có chỗ nào khó chịu không?] Trong game cũng nhắc nhở Sầm Lý rằng họ vẫn là bạn đã kết duyên trong trang trại —— [Bò sữa chúng ta nuôi sinh được bê con rồi.] Dường như mọi thứ vẫn chẳng hề thay đổi, họ vẫn cùng nhau trồng trọt, xây dựng và làm nhiệm vụ như trước kia. Sầm Lý nhìn những tin nhắn liên tục gửi tới, tim đập thình thịch. Trong lòng cậu trào dâng biết bao sự mong chờ không thể kìm nén, nhưng ngay sau đó lại nảy sinh sự do dự và luống cuống sâu sắc. Cậu chạm vào khung chat, viết vài câu, xóa đi, viết lại, rồi lại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...