Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Những người xung quanh bắt đầu nhao nhao: "Quy định cũng là do người đặt ra cả thôi, anh Liêu của chúng tôi là bạn của quản lý bên cậu, nói một tiếng là được ngay ấy mà." Sầm Lý liếc nhìn tên đầu đinh vừa lên tiếng, từ chối: "Không cần đâu." Đối phương sững sờ trong giây lát trước ánh mắt bình tĩnh và sáng rõ của cậu. Sầm Lý cúi đầu dọn dẹp những chiếc đĩa trống trên bàn. Tên kia lập tức cảm thấy mất mặt, ỷ vào đông người, hắn nói: "Sầm Lý, đều là bạn học cả, chút mặt mũi này cũng không cho nhân vật chính hôm nay, e là không thích hợp lắm nhỉ?" Không đơn thuần chỉ vì chút tâm tư của anh em. Trong giải đấu tân sinh viên trước đó, Sầm Lý luôn làm tình nguyện viên cho đội đối thủ của bọn họ. Một trận bóng, trên sân có Chu Triệt, dưới sân có Sầm Lý, gần như chẳng còn đất diễn cho đội đối phương. Ánh mắt, tiếng vỗ tay, tiếng hò reo cổ vũ của nữ sinh toàn trường đều dành hết cho họ. Đám con trai khoa Thể dục vốn tự cao tự đại, bình thường nhưng lại cứ là tự tin đâu có chịu nổi sự uất ức này. Chưa kể họ còn xích mích với nhóm Đỗ Dương, Đổng Phàm vì chuyện sân bóng, nên giờ phút này ít nhiều cũng có ý định cố tình làm khó dễ Sầm Lý. Liêu Hựu không hiểu tại sao dạo gần đây Sầm Lý bỗng nhiên thân thiết với Chu Triệt, luôn có đôi có cặp xuất hiện ở nhà ăn, thư viện... Sự nôn nóng và không cam lòng quấy nhiễu khiến tâm can hắn ngứa ngáy. Hắn nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi Sầm Lý, mời mọc: "Cùng làm một ly đi, lát nữa còn cắt bánh kem." Sầm Lý không kiêu ngạo cũng không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...