Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Có lẽ đám sinh viên thể dục kia cũng không dám thực sự gây chuyện lớn nên dược tính của thuốc không quá mạnh. Sau khi uống mấy cốc nước đá lớn, cơn nóng trong người Sầm Lý đã giảm đi nhiều. Thể chất cậu không giống người bình thường, thuốc của con người không thể gây tổn thương thực tế cho cậu, chỉ cần đợi cơ thể tự đào thải là được. Chu Triệt cầm cốc nước, Sầm Lý chúi đầu vào uống ừng ực như mèo con liếm nước. Cậu khát nên uống vội vàng, giống hệt hồi còn là mèo nhỏ ăn uống rơi vãi lung tung. Chu Triệt đưa tay hứng cho cậu, động tác tự nhiên lau đi những giọt nước vương bên mép cậu. Môi Sầm Lý rất đỏ, ướt át, hơi hé mở, đầu lưỡi bên trong cũng đỏ hồng, lộ ra một chút, ướt rượt. Ngón tay cái của Chu Triệt lướt qua môi cậu, cảm giác như có dòng điện chạy qua. Ánh mắt anh trầm xuống, không kìm được mà ấn nhẹ một cái. Mềm mại. Sầm Lý ngơ ngác nhìn anh. Chu Triệt quay mặt đi, giúp cậu lau rửa vết thương trên tay, đầu gối và mặt. Tuy không tổn thương đến xương nhưng nhìn cũng rất ghê người, chỗ xanh chỗ tím nổi bật trên làn da trắng nõn, trông như vừa bị ngược đãi. Đáy mắt rũ xuống của Chu Triệt dấy lên một cơn bão đen tối. Da bị thuốc sát trùng làm ướt, Sầm Lý cau mày, trán rịn mồ hôi. Chu Triệt nhanh nhẹn băng bó xong vết thương, lau mồ hôi bên thái dương cho cậu. Sầm Lý nghiêng đầu tránh khiến tay Chu Triệt khựng lại. Sầm Lý sợ anh lại hiểu lầm mình, dùng giọng khàn khàn yếu ớt giải thích: "Anh chạm vào đó... nó sẽ chui ra mất." Chu Triệt ngẩn người, rất nhanh đã hiểu ra, cậu…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...