Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Một lần nữa, 0719 và Chu Triệt lại hòa làm một trước mặt cậu. Chu Triệt quá chân thành, cũng quá dịu dàng, khiến trái tim Sầm Lý như được bao bọc trong một đám mây to lớn và mềm mại. Dường như dù cậu có lăn lộn hay quậy phá thế nào thì đám mây ấy vẫn sẽ nâng đỡ và bao dung lấy cậu. Cậu sẽ không còn rơi xuống vực thẳm nữa. Sầm Lý giống như một chú mèo nhỏ đã quá lâu chưa được nếm vị ngọt, đầu lưỡi vừa chạm vào viên đường, vừa rụt rè thò đầu ra thăm dò nguy hiểm thì đã ngã nhào vào hũ mật ong. Cậu vô thức đá chân lung tung vào không khí, tiêm cho con người đang thề non hẹn biển trước mặt một liều vắc-xin phòng ngừa: "Kể cả hoàn thành mục này rồi thì chưa chắc em đã được ở lại đâu." Chu Triệt cúi đầu thu dọn lọ thuốc, khóe miệng khẽ nhếch lên một cái thật nhanh rồi thu lại, nói: "Em nghe lời thì sẽ được." Sầm Lý chớp chớp mắt nhìn anh, ánh nhìn dịu xuống nhưng vẫn vương chút mờ mịt. Chu Triệt lại nhìn thấy bóng dáng năm xưa của cậu, cẩn thận dè dặt, muốn bước tới một bước rồi lại rụt về. Chu Triệt trầm ổn và đáng tin cậy hệt như 0719, cam kết với cậu: "Chỉ cần em muốn, anh nhất định sẽ làm cho em được ở lại." Sầm Lý liền quay mặt đi, không nhìn anh nữa. Chu Triệt đường đường chính chính ở lại nhà Sầm Lý, dùng con cá mua được nấu cháo. Nồi cháo còn chưa mở vung, cánh mũi nhạy bén của Sầm Lý đã phập phồng. Sầm Lý bị thương ở tay phải nên Chu Triệt trực tiếp múc cháo đút cho cậu. Đôi mắt tròn xoe của Sầm Lý nhìn anh, miệng vẫn ngậm chặt. "Tay em không tiện." Thần thái Chu Triệt…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...