Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sầm Lý sững sờ, đáy lòng dâng lên nỗi đau đớn kịch liệt không thể kìm nén. Cậu vươn hai chân trước ôm chặt lấy cổ chủ nhân, để lộ cái bụng mềm mại dán chặt vào trái tim Chu Triệt. Ngón tay Chu Triệt vẫn còn run rẩy, đôi môi khô khốc tái nhợt chạm nhẹ vào đầu cậu. Cái đầu tròn vo, mềm mại và ấm nóng đến thế, cuối cùng cũng mang lại cho anh chút cảm giác chân thực. Sầm Lý ngoan ngoãn cuộn tròn trong vòng tay kín kẽ như bức tường thành của anh, dùng đôi má phồng cọ vào mặt anh, thè đầu lưỡi đỏ mềm nhẹ nhàng liếm lên cổ anh để an ủi. "Meo meo meo." Chóp mũi Chu Triệt chạm vào mũi mèo con, anh nhắm mắt lại, trầm giọng nói: "Em không được rời xa anh nữa đâu, Trôi Nước." Anh sẽ phát điên, trở thành một kẻ điên hoàn toàn, vĩnh viễn sống trong ảo tưởng mất thôi. Sầm Lý càng rúc sâu hơn vào cái ôm của anh, cọ cọ lên mặt và môi anh. Cái đuôi xù quấn chặt lấy cổ tay anh để xua đi nỗi sợ hãi của anh. Hóa ra... Chu Triệt cũng biết sợ. Trong lòng cậu, Chu Triệt luôn mạnh mẽ đáng tin, 0719 luôn vạn năng không gì không làm được, nhưng giờ đây đối phương lại đang run rẩy. Mùi vị đó, cậu hiểu rõ nhất. Tìm lại được thứ đã mất, sống sót sau tai nạn nhưng lại phát hiện tất cả chỉ là hư vô, cảm giác như cả trái tim bị người ta khoét đi một mảng sống, mảng quan trọng nhất, tươi mới nhất. Trước đây cậu cứ ngỡ Chu Triệt không cần mình nữa, nên cậu mới chắp vá lại trái tim vỡ nát, sống lay lắt qua ngày như cái xác không hồn. Nhưng Chu Triệt vừa trở về, cậu dường như lại biến thành bé Trôi Nước nhõng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...