Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Anh ghé sát lại gần, những rung động từ lồng ngực khi nói chuyện truyền đến làn da Sầm Lý. Tai và đuôi Sầm Lý nóng bừng, cậu dùng cái đầu tròn vo húc vào người anh, sau đó "vút" một cái nhảy xuống đất chui tọt vào trong chăn. Chăn lập tức phồng lên thành một ngọn núi nhỏ. Sầm Lý rất ít khi ở trong cái ổ mèo tự thiết kế cho mình, cậu thích trú đông trong lòng Chu Triệt hơn. Vòng tay của Chu Triệt là nơi ấm áp và an toàn nhất trên thế giới này. Chu Triệt thường xuyên tỉnh giấc lúc nửa đêm, đưa tay sờ thấy cục bông mềm mại trong lòng mới yên tâm ngủ tiếp. Một người một mèo cứ thế quấn quýt bên nhau cho đến tận Tết Dương lịch, khi linh lực của Sầm Lý đã hồi phục kha khá mới biến lại thành người. Đỗ Dương đề nghị trong nhóm chat phòng 403 đi trượt tuyết cắm trại. "Em có muốn đi không?" Chu Triệt hỏi Sầm Lý, "Sẽ có thêm một vài người bạn khác nữa." Thực ra mấy hạng mục không đạt chuẩn trong báo cáo kiểm tra vẫn luôn khiến Chu Triệu canh cánh trong lòng, hoạt động tập thể là một cơ hội tốt để tiếp xúc với đám đông. Anh không hề muốn thay đổi tính cách của Sầm Lý. Trong mắt anh, Sầm Lý thế nào cũng tốt, hơn nữa bản tính trời sinh của mỗi người đều khác nhau. Con người hoàn toàn có quyền sống hướng nội, đề phòng và sợ xã hội. Chẳng ai có quyền quy định tất cả mọi người đều phải hướng ngoại vui vẻ, hòa nhập tập thể. Anh chỉ hy vọng Sầm Lý bớt sợ hãi con người một chút. Anh muốn Sầm Lý có thể sống thoải mái giữa nhân gian, tự do tự tại, không cần phải sợ hãi bất kỳ ai. Con người chẳng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...