Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Không chỉ mình cậu đánh mất bảy năm này, bảy năm qua của Chu Triệt còn khó khăn, đau khổ hơn cậu rất nhiều. Chu Triệt, Chu Triệt. Trái tim Sầm Lý bị cái tên này siết chặt, dằn vặt. Muốn đối xử tốt với Chu Triệt, thật tốt thật tốt, tốt hơn nữa tốt hơn nữa. Chu Triệt bị cậu nắm chặt tay như vậy, cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một cái thật nhanh. "Câu hỏi thứ hai..." Anh cầm ly rượu lên lắc nhẹ, "Tôi uống rượu." Anh nói như vậy, mọi người ngược lại càng tò mò hơn, nhưng Chu Triệt cứ im như thóc khiến đám đông ngứa ngáy trong lòng. Sầm Lý cũng không thoát nạn, hơn nữa vì bình thường cậu quá kín tiếng và bí ẩn nên càng khơi dậy sự tò mò của mọi người. "Vừa nhập học đã vinh dự đứng đầu bảng bình chọn hoa khôi diễn đàn Đại học S, cậu có cảm nghĩ gì?" "Thích kiểu người thế nào?" "Nụ hôn đầu năm bao nhiêu tuổi?" "..." Đầu Sầm Lý ong ong, vô thức nhìn sang Chu Triệt, nhưng Chu Triệt lại nói: "Tôi cũng muốn biết." "..." Mấy cô gái mắt sáng rực nhìn nhau, cố ý nói: "Không muốn trả lời thì có thể chọn Thách —— chọn bất kỳ một người nào ở đây áp má vào nhau trong hai mươi giây." "Cái này không quá đáng chứ?" Trong mấy trò chơi kiểu này thì yêu cầu như vậy đã là rất kiềm chế rồi, vì thấy Sầm Lý có vẻ lạnh lùng nên các cô cũng không dám đưa ra hình phạt quá đà. "... Được." Sầm Lý nói. Cảm giác tuân thủ quy tắc của cậu rất mạnh, đã đi chơi thì phải tuân theo quy tắc trò chơi của loài người, không thể làm kẻ chơi xấu được. Cô gái không ngờ cậu đồng ý dứt khoát như vậy, vỗ tay: "Quá đã!" Sầm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...