Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sáng sớm tỉnh dậy, trong lều chỉ còn mình Sầm Lý. Trong lòng cậu bị nhét một túi chườm nóng vẫn còn rất ấm, chắc Chu Triệt rời đi chưa lâu. Sầm Lý bước ra khỏi lều, chú mèo tuyết cậu đắp hôm qua vẫn chưa tan hết, trong suốt lấp lánh, đôi tai vểnh lên, lặng lẽ đứng trước lều trừng mắt nhìn cậu. "..." Cậu nhìn quanh không thấy Chu Triệt đâu bèn đi rửa mặt thì gặp Đổng Phàm đang ngáp ngắn ngáp dài, cậu ta bảo Chu Triệt chắc là chạy bộ buổi sáng ở phía rừng cây đằng kia rồi. Sầm Lý không cố ý đi tìm người, chỉ đi dạo quanh đó, nhưng lại tình cờ bắt gặp. Cậu vừa định đi vòng ra sau lưng hù Chu Triệt một cái thì phát hiện còn có một cô gái đi cùng. Cô gái cũng mặc đồ thể thao, khí chất năng động, đang đi song song với Chu Triệt. Sầm Lý rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đành vòng ra sau cái cây, định đợi họ đi qua rồi mới rời đi. Cô gái bỗng dừng lại, hỏi Chu Triệt: "Có thể mạo muội hỏi lại câu hỏi mà tối qua anh dùng rượu để từ chối trả lời trong trò chơi được không?" Biểu cảm của cô nửa đùa nửa thật khiến người ta khó phán đoán: "Hỏi rồi thì em mới cam tâm tình nguyện từ bỏ được." Nhưng dù cô có nghiêm túc hay đùa giỡn, thái độ của Chu Triệt đối với chuyện này vẫn trước sau như một, nghiêm túc từ chối: "Có." Tối qua anh dùng rượu để né tránh là vì Sầm Lý cũng ở đó. Anh không nắm bắt được suy nghĩ của Sầm Lý, sợ cậu hiểu lầm, cũng sợ cậu đoán ra rồi cảm thấy áp lực. Nhưng đối diện với người khác, anh hoàn toàn chẳng có lí do gì phải phủ nhận cả. Nhậm Hân gật đầu rất dứt khoát,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...