Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chu Triệt cúi đầu phác thảo khung hình, không ngẩng lên: "Cắt xong em sẽ biết, tặng cho em đấy." Sầm Lý nhìn anh không chớp mắt, cậu biết Chu Triệt có ngoại hình rất đẹp, là một đại soái ca vô cùng bắt mắt giữa đám đông. Nhưng giờ phút này nhìn anh tập trung cúi đầu cắt giấy, mày mắt đen láy, khí chất như ngọc, Sầm Lý vẫn không kìm được mà nhìn thêm một lúc. Chu Triệt nghiêng đầu, hỏi: "Sao thế?" Sầm Lý gọi tên anh: "Chu Triệt." "Anh nghe." Sầm Lý kéo nhẹ tay áo anh, cong mắt cười, rồi lại im lặng. Chu Triệt bật cười. Sầm Lý cũng muốn tặng bức tranh cắt giấy mình làm cho Chu Triệt, cậu suy nghĩ một chút rồi bắt đầu hạ bút. Không biết từ lúc nào, bầu trời lại bắt đầu lất phất tuyết rơi. Hai người lẳng lặng tựa vào nhau làm đồ thủ công dưới ánh đèn ấm áp trong lều. Chu Triệt tập trung hơn Sầm Lý nên vẽ xong trước. Sầm Lý rướn cổ lên nhìn, vậy mà lại là một con mèo! "Anh cắt em à?" Sống động như thật, cái đuôi còn tạo thành hình trái tim, Chu Triệt cắt chính là cậu! "Ừm." Trên tờ giấy đỏ vuông vức, chú mèo con được cắt rỗng đang nghiêng đầu, trên đầu còn đội một quả bóng da như đang chơi đùa, cái đuôi vểnh lên đầy phấn khích, trông rất tinh nghịch. Chỉ là... Sầm Lý nhìn trái nhìn phải, do dự một chút rồi lí nhí chỉ ra: "Em đâu có tròn thế này." Đầu thì tròn, người cũng tròn, dùng compa vẽ cũng chẳng tròn được đến thế!! Chu Triệt không nói ra câu "Thực ra em tròn như thế đấy", chỉ nói: "Nghệ thuật phóng đại một chút thôi, không tròn thì không cắt ra được vẻ đáng yêu của em."…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...