Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sầm Lý siết chặt bút vẽ, rũ mắt xuống. Chu Triệt không có những khối cơ bắp cuồn cuộn khoa trương, nhưng vì thường xuyên chơi bóng rổ nên đường nét cơ thể săn chắc, mượt mà, khác hẳn kiểu tập gym. Xương quai xanh, cơ liên sườn và vùng bụng thon gọn toát lên vẻ đẹp phóng khoáng, tự do, một sự quyến rũ nằm giữa ranh giới của chàng trai trẻ và người đàn ông trưởng thành. Lại thêm khuôn mặt anh tuấn, đường nét sắc sảo như tạc tượng kia, chỉ cần anh ngồi đó một cách tùy ý, lười biếng liếc nhìn bạn một cái thôi cũng đủ khiến hồn xiêu phách lạc. Ngay cả một người có thẩm mỹ nghệ thuật phong phú như Sầm Lý đánh giá, cũng thấy hoàn hảo không tì vết. Vải canvas đã để trắng rất lâu. Ánh mắt đối phương cứ lặng lẽ nhìn Sầm Lý chằm chằm, từng chút từng chút một khiến trán cậu rịn ra lớp mồ hôi mỏng. Cửa phòng vẽ đóng kín nhưng tiếng chim hót trên ngọn cây ngoài cửa sổ, tiếng bóng rổ đập "bùm bùm" trên sân vận động và cả tiếng tuyết rơi vẫn vọng vào, lay động dây thần kinh nhạy cảm của Sầm Lý. Trên người Chu Triệt toát ra một loại khí chất khó tả, rất trầm tĩnh nhưng cũng rất nóng bỏng, khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, hóa thành một trường khí bao trùm, muốn hút trọn Sầm Lý vào trong. Rõ ràng Sầm Lý mới là người cầm bút, vậy mà cậu lại cảm thấy như chính mình đang bị đối phương nhìn thấu và nghiên cứu một cách trần trụi. Chu Triệt chậm rãi ngước mắt lên, trầm giọng hỏi: "Sao thế?" Sầm Lý cố gắng dứt mình ra khỏi đôi mắt đen thẳm của anh, nhạt giọng nói: "Không có gì." Rồi lại hơi hung…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...