Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ngày xuân ấm dần, dấu hiệu động dục của Sầm Lý ngày càng trở nên rõ rệt. Lần nào Chu Triệt cũng hầu hạ cậu rất thoải mái, nhưng vẫn luôn dừng lại trước bước cuối cùng bởi một số chỉ số yêu linh của Sầm Lý vẫn chưa thực sự ổn định. "Chu Triệt, em muốn." Sầm Lý dùng đôi mắt đen thẫm nhìn anh, khẽ khàng nói. Tai và đuôi tranh nhau lộ ra, trông cậu chẳng khác nào một thiếu niên xinh đẹp đang đeo đạo cụ hóa trang, nhưng ánh mắt lại chân thành tha thiết đến lạ. Đáy mắt Chu Triệt tối sầm, hơi thở trở nên nặng nề. Anh đưa tay xoa nắn gốc tai và xương đuôi của cậu, Sầm Lý run giọng thương lượng: "Đừng... đừng nhéo chỗ đó... mà... Chu Triệt." Chóp mũi Chu Triệt chạm vào mũi cậu, vẻ mặt vẫn giữ nét bình thản, hỏi: "Chỗ nào?" "Đuôi... đuôi mà." Sầm Lý bị trêu đến mức âm cuối cũng run rẩy. "Đuôi à?" Chu Triệt nhìn chằm chằm cậu bằng ánh mắt sâu thẳm, chạm nhẹ vào má cậu, chậm rãi nói: "Sầm Lý, sao em lại đáng yêu thế này." Sầm Lý quấn lấy eo Chu Triệt, vùi đầu vào hõm cổ anh, chóp mũi hít hà liên tục mùi hương của anh. Chu Triệt thơm quá, nước cạo râu của anh là hương bạc hà. Chu Triệt cười trầm thấp: "Em đâu phải mèo, em giống cún con hơn đấy." Sầm Lý lí nhí sửa lại: "Em là mèo mà." "Ừ," Ngón tay Chu Triệt niết nhẹ lên gân xanh sau gốc tai cậu, ấn một cái khiến cậu kêu lên khe khẽ, "Là mèo của anh." Chóp đuôi bông xù của Sầm Lý bị xoa nắn đến mềm nhũn, quét qua eo anh, tủi thân nói: "Chu Triệt, em khó chịu." Chu Triệt trầm giọng an ủi: "Đừng sợ, anh giúp em." Mèo nhỏ không chịu được…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...