Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sầm Lý thành thật nói: [Ừm, không trả lời đúng.] [Nhưng ăn trộm rau thì không thể trách tôi được, cậu để rau chín ở đó mà không thu hoạch.] Kết bạn để làm gì nếu không phải để ăn trộm đồ của nhau chứ? "..." 0719 nói: [Không trả lời được câu hỏi không sao à? Xung quanh không có bạn học nào tốt bụng truyền đáp án cho à? Thầy giáo có nói gì cậu không?] [Không, thầy giáo rất tốt.] Sầm Lý không trả lời câu hỏi về bạn học tốt bụng, chỉ nói: [Người khác chưa chắc đã đáng tin đâu.] Cậu tự chọn đáp án của mình, sai thì tự chịu. "..." Môi Chu Triệt mím chặt thành một đường, không hỏi thêm nữa. Giữa giờ học, Đổng Phàm vòng qua Chu Triệt để nói chuyện với Sầm Lý. Cậu ấy hơi lắm lời, Sầm Lý thực ra không muốn trò chuyện qua Chu Triệt, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời từng câu một. Suốt buổi, cậu không hề liếc mắt một cái về phía Chu Triệt. Trong khi đó, các sinh viên xung quanh thấy hai anh chàng đẹp trai nổi tiếng ngồi cùng nhau thì xì xào bàn tán, có người còn lén lút giơ điện thoại lên chụp ảnh. Chu Triệt điềm nhiên lắng nghe họ trò chuyện, cúi mắt, vô cảm gõ vào khung chat của nhân vật đã im lặng vài phút: [Bên B vừa hết tiết đã thoát game có phải là ăn cháo đá bát không?] Khung đối thoại không có ai trả lời. Chu Triệt khẽ nhướng mày, ngón tay lướt nhanh hơn. Ngay sau đó, điện thoại Sầm Lý liên tục rung, thanh thông báo game nhảy ra dồn dập. [Bạn thân 0719 đã trộm mười tám cây sen ngàn núi tuyết của bạn.] [Bạn thân 0719 đã trộm mười sào lúa của bạn.] [Bạn thân 0719 đã trộm năm mươi cân…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...