Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mặt trời lặn như vàng nóng chảy, mây chiều quyện vào nhau. Tạ Liễm uể oải vươn vai rồi đột nhiên phát giác điều gì, bèn bật người ngồi thẳng dậy. Y cảnh giác nhìn quanh, ánh mắt chợt tối sầm rồi hướng về phía cửa đá. Một người áo đen mắt xanh, dáng người cao thẳng bước qua ngưỡng cửa vào sân, chính là Phạm Sâm. Tạ Liễm nặn ra một nụ cười công nghiệp: “Tiệm đã đóng cửa rồi, nếu muốn uống trà mời quý khách hôm khác quay lại.” Phạm Sâm cau mày, nhìn tấm biển “Đang mở cửa” treo trên cánh cửa sau lưng Tạ Liễm. Tạ Liễm nhìn theo ánh mắt của hắn: “...” Y đứng dậy đi tới lật tấm biển lại, rồi quay sang nhìn Phạm Sâm: “Giờ này bọn ta đã nghỉ rồi, nhưng nếu quý khách muốn uống thì tất nhiên vẫn có thể phục vụ. Quý khách muốn uống trà gì ạ?” Phạm Sâm ngập ngừng giây lát: “Ta tìm người, không uống trà.” Tạ Liễm bước vào quán trà, cầm chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm: “Hôm nay ông chủ ra ngoài rồi, quý khách tìm ai?” “Tìm ngươi.” “Khụ khụ khụ!” Tạ Liễm ho sặc sụa, đặt mạnh chén trà xuống, “Tìm ta làm gì?” Phạm Sâm theo y vào trong quán, lấy bình khóa linh ra đặt lên bàn: “Ta biết quán trà của các ngươi còn làm những phi vụ khác.” Tạ Liễm nhướng mày: “Đúng vậy.” “Giúp ta tìm một người.” Phạm Sâm đẩy bình khóa linh về phía Tạ Liễm, “Đây là tiền cọc, sau khi xong việc ta sẽ trả thù lao tương xứng.” Tạ Liễm bĩu môi, thầm nghĩ: Lấy con quỷ mình bắt được để trả tiền cọc cho mình, phi vụ này hời thật đấy. “Ừm, tìm ai?” Tạ Liễm vừa nâng chén trà lên định uống. “Tạ Liễm.” Phạm Sâm đột nhiên…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...