Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lăng Dữ đảo tròng mắt, gương mặt đột nhiên vặn vẹo. Ký ức đau thương ùa về khiến hắn như sống lại nỗi đau ấy, co giật không ngừng trong bình khóa linh. Thấy vậy, Phạm Sâm bèn truyền thêm một luồng pháp lực vào để giúp hắn dần bình ổn trở lại. Lăng Dữ ngẩng đầu, cười rít lên the thé: “Hê hê, là chúng nó đáng chết, chúng nó đáng chết! Nếu không phải tại chúng nó, sao tao lại ra nông nỗi này? Tao chẳng qua chỉ lấy gậy ông đập lưng ông thì có gì sai?! Tao cho lũ tiểu quỷ bò lên người chúng nó, để chúng nó nếm trải nỗi đau y hệt em gái tao. Bụng chúng nó cứ to dần, to dần, sắp căng phồng đến nứt toác ra rồi! Đây là lòng tốt của tao muốn giúp chúng nó một tay, thế là tao đâm một nhát dao từ hạ bộ vào. Đoán xem chúng nó thấy gì nào? Một con, hai con, rồi ba con rắn từ trong bụng chui ra. Chúng mày không biết vẻ mặt của lũ súc sinh đó lúc ấy đâu, đứa nào đứa nấy sợ đến đái cả ra quần! Ha ha ha ha ha ha…” Phạm Sâm cau mày, giơ tay định bắt Lăng Dữ im miệng nhưng Tạ Liễm lắc đầu nói: “Không sao.” Y cầm hồn châu của Hạ Vãn Đường lên hỏi: “Việc này thì liên quan gì đến cô ấy?” Trông thấy hồn châu, Lăng Dữ lại bình tĩnh, một lần nữa chìm vào hồi ức: “Em ấy à…” Kẻ thù đứa thì điên, đứa thì chết. Sau cuộc báo thù đầy hả hê, Lăng Dữ lại thấy đời thật vô vị. Hắn cứ thế vật vờ bước đi trong bóng tối, sống trên đời với hình hài của một con quái vật từ lâu đã không thể quay về với thế giới loài người. Hắn chờ đợi “vị thần” tà ác quái gở kia đến lấy hồn phách của mình, nào ngờ lại gặp được Hạ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...