Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Là ngươi à?" Tạ Liễm níu lấy Lăng Dữ đang định bỏ trốn. Đình Tùng gật đầu, đáp: "Đang làm nhiệm vụ." Tạ Liễm tỏ ý đã hiểu rồi lướt qua anh ta. Đi được vài bước, y lại quay đầu lại, nhướng mày hỏi: "Ngươi đi theo ta làm gì?" Đình Tùng đáp vỏn vẹn: "Tiện đường." Lăng Dữ cứ dúi người sang một bên, Tạ Liễm lại phải kéo hắn lại: "Ngươi có rận trên người à, cựa quậy lung tung gì thế?" Lăng Dữ liếc trộm Đình Tùng một cái rồi nói nhỏ: "Tôi cũng không biết nữa, cứ đến gần anh ta là tôi lại thấy rờn rợn trong lòng." Tạ Liễm bật cười: "Sao lúc trước ngươi không sợ?" Lăng Dữ vội la lên: "Lúc trước tôi ở trong cái bình nát của cậu có cảm nhận được khí tức bên ngoài đâu!" Cũng phải, ma sợ quỷ sai là chuyện thường tình. Tạ Liễm nhìn thẳng về phía trước phát hiện một con đường hiện ra, ở đầu đường có một cột mốc ranh giới bị gió cát bào mòn, trên đó khắc những ký tự mờ nhòe. "Đây là... tiếng Ấn Độ cổ?" Lục Biệt nhìn những nét chữ nguệch ngoạc trên cột mốc, ngập ngừng hỏi. "Tiếng Phạn." Tạ Liễm nhìn sang Đình Tùng, "Quỷ sai đại nhân dịch giúp được không?" Đình Tùng đọc một lèo: "... Nếu khởi lòng tham lam đố kỵ, gian tà, nịnh hót, lừa gạt người khác, hoặc keo kiệt, bủn xỉn, tích của không bố thí, đều sẽ bị đọa vào cõi ngạ quỷ; khi mạng quỷ dứt, phần lớn sẽ sinh vào cõi súc sinh, chịu thân chim Giá Tra Ca [1] , thường xuyên đói khát, chịu khổ não lớn; chỉ uống nước mưa trời, ngửa miệng mà hứng, không được uống nước nào khác cho nên thường bị đói khát khốn cùng." Lăng Dữ hỏi: "Nghĩa là sao?"…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...