Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tương truyền ở vùng đất phía bắc Tần Lĩnh, Hoài Hà và phía tây Tiêu Quan có một ngọn núi tên là Tu Di. Núi Tu Di cao khoảng tám vạn bốn nghìn do tuần [1], là nơi tọa lạc của ba mươi ba tầng trời cõi Dục. Trên núi có thiên thần của Thiên Nhân đạo, dưới vùng nước ở chân núi có A Tu La của A Tu La đạo, còn sâu hơn nữa thì thông thẳng đến địa ngục. Tầng sâu nhất của địa ngục là địa ngục Vô Gián, nơi phải chịu nỗi khổ vô tận. Người đời đều nói, những kẻ sa vào địa ngục Vô Gián đều là kẻ đại ác mang tội ác tày trời, chết không hết tội, đáng đời phải chịu nỗi đau thể xác và sự dày vò của nghiệp hỏa thiêu đốt đến muôn đời muôn kiếp. Năm Đức Hựu thứ nhất, Tạ Liễm bò ra từ địa ngục Vô Gián, có người đến hỏi y: “Bao năm qua ngươi dốc lòng dốc sức tính toán từng bước, cuối cùng lại rơi vào kết cục thế này, ngươi có hối hận không?” Tạ Liễm nghe vậy, gượng chống tấm thân bệnh tật tả tơi của mình mà phá lên cười, nói rằng y chưa bao giờ hối hận. Năm Đức Hựu thứ hai, Tạ Liễm chết, hồn phách chìm vào giấc ngủ sâu. Xuân qua thu đến, thế sự đổi thay, triều đại hưng vong rồi lụi tàn, giấc ngủ này của y đã kéo dài hơn bảy trăm năm. Đêm khuya tĩnh mịch, ánh sáng lãng đãng. Ánh trăng lặng lẽ len vào phòng, rải một vầng sáng bạc nhàn nhạt lên mặt bàn, viền một đường bạc quanh mọi vật. Đây là một căn phòng được bài trí đơn giản. Trên bàn thờ bày biện lư hương, hoa, đèn bơ, nước và hoa quả trang trọng, nhưng kỳ lạ là gia chủ không thờ cúng thần Phật, mà lại là một tấm gỗ. Bỗng nhiên, những đường vân…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...