Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Con phố tôi ở hồi nhỏ ma quái lắm, cứ đến tối là y như rằng, nhất là vào lúc nửa đêm canh ba. Trên phố vắng tanh, cả con phố yên tĩnh đến lạ. Hồi đó, bãi đỗ xe dưới nhà tôi tối om, đèn đóm thì tù mù lại còn chập chờn, mà dưới chân cầu thang lại là chỗ để thùng rác. Tối ăn cơm xong, bà ngoại lại sai tôi đi đổ rác. Tôi sợ tối nên lần nào cũng chỉ ném bừa túi rác xuống, chẳng thèm ngó xem có trúng thùng không, rồi cắm đầu cắm cổ chạy về nhà. Lạ một nỗi, có rất nhiều lần xuống đến cầu thang tôi đều gặp một ông chú trung niên bụng phệ. Ánh mắt ông ta nhìn tôi cứ quái quái thế nào ấy, cái kiểu nhìn chằm chằm khiến người ta phải sởn gai ốc. Có một tối tôi về nhà rất muộn, lại gặp ông chú đó ở dưới lầu. Ông ta vẫn nhìn tôi chằm chằm như mọi khi. Hồi đó tôi còn nhỏ, chẳng hiểu gì, chỉ thấy ông ta rất kỳ quặc nên mới hỏi sao chú cứ nhìn cháu mãi thế. Ông ta không nói gì, cứ thế đi tới sờ tóc, sờ mặt rồi sờ tay tôi, còn định dắt tôi xuống bãi đỗ xe. May sao đúng lúc bà ngoại đi dạo về. Bà kể là bà gọi tên tôi mãi mà tôi không trả lời, cứ đờ đẫn đi thẳng xuống dưới lầu như bị trúng tà. Đến giờ tôi vẫn không dám nghĩ nếu lúc đó bà không gọi tôi lại thì sẽ ra sao nữa... Sau đó, tôi hỏi bà xem gần nhà mình có ông chú trung niên béo mập nào không. Bà bảo trước kia đúng là có một người, nhưng ông chú đó chết rồi. Ông ta chẳng phải người tốt lành gì, lúc sống chuyên giở trò sờ mó mấy bé gái. Tôi không gặp lại ông ta một thời gian dài, mãi đến nửa năm sau trong một lần xuống đổ rác, tôi lại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...