Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đường Xuân Sơn, tòa nhà bỏ hoang. Một thiếu niên tóc hồng miệng ngậm que kẹo mút, hai tay chống cằm ngồi xổm ở góc tường, hỏi: “Cậu nói xem Chủ thượng bảo chúng ta ngồi lì ở khu này làm gì? Đã ba ngày rồi, tôi ăn kẹo đến ngán rồi mà cũng chẳng thấy bóng ma nào.” “Đừng bận tâm, cứ canh là được.” Người còn lại khoanh tay trước ngực dựa vào tường nhắm mắt dưỡng thần, tóc anh ta hơi dài, có một lọn tóc được buộc vẹo vọ sau gáy, anh ta nói: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, ở ngoài phải gọi là ông chủ.” Tóc hồng đáp lí nhí: “Được được được, ông chủ, ông chủ.” Thấy trời sắp tối, Cốc Phong chờ đến mức hơi chán, cậu ta nhai rôm rốp nốt phần kẹo cuối cùng rồi vứt que giấy vào thùng rác, đột nhiên để ý thấy dưới gốc cây long não cách đó không xa có một bóng người lén lút, cậu ta liền ra hiệu cho Đình Tùng rồi lặng lẽ bám theo. Lục Biệt có chút khó hiểu, hỏi: “Anh Liễm, chúng ta đến tòa nhà bỏ hoang này làm gì?” “Vẫn còn sớm, đến xem tình hình thế nào.” Đột nhiên, ánh mắt Tạ Liễm lạnh đi, y khẽ gọi: “Lục Biệt.” “Hả?” “Có người đang theo dõi chúng ta.” Lục Biệt giật mình, nói khẽ: “Đâu ạ?” Tạ Liễm không nói gì, ra hiệu cho cậu đi vào trong. Tòa nhà này dường như là sản phẩm do chủ đầu tư bỏ lại từ hơn mười năm trước. Nó tọa lạc trên một con phố hẻo lánh ở rìa thành phố, nằm trên những bức tường đổ nát cỏ dại mọc um tùm, cầu thang phủ đầy bụi lạc lõng giữa đống hoang tàn. Trên những bức tường vỡ còn sót lại vài hình vẽ graffiti loang lổ, có lẽ là vài nét nguệch ngoạc của trẻ con gần đó lúc vui…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...