Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ngõ Giác Hiểu, số 54. Cha mẹ Trần Hiểu bận rộn công việc, thường xuyên đi công tác nên tối nay lại không có ở nhà. Vì không muốn họ lo lắng nên cô đã không kể chuyện mình gặp ma. Trần Hiểu đặt lá bùa lên đầu giường, trong lòng cô nghĩ đến lời của anh chàng đẹp trai ở quán trà rồi lại nhắn tin xác nhận cậu ta đang đợi ở dưới lầu. Bấy giờ cô mới yên tâm nằm xuống giường. Nửa đêm, tiếng cào lên cửa kính dần vang lên y hệt như đêm hôm qua. Đèn trong nhà tắt ngóm, tín hiệu điện thoại cũng biến mất. Cô ngồi bật dậy, tay nắm chặt lá bùa, mắt không chớp nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Cửa sổ rung lắc vài cái rồi chốt khóa “cạch” một tiếng bật mở. Đêm nay mây rất dày còn chẳng thể nhìn thấy trăng, nhưng Trần Hiểu lại thấy một người phụ nữ xuất hiện ngoài cửa sổ rõ mồn mộ. Người phụ nữ này rất gầy còn mặc một bộ đồ trắng loang lổ vết máu. Tứ chi ả vặn vẹo bám vào bậu cửa sổ, ngực bụng ngửa lên, sống lưng úp xuống, đầu chúc ngược, mái tóc dài rối bù xõa xuống sàn đang trườn vào trong như một con rắn nước. Trần Hiểu dùng hai tay bịt chặt miệng, cố nén tiếng “ô ô” bật ra từ cổ họng. Cô trừng lớn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, gần như quên cả thở. “Rắc… rắc…” Theo từng cử động bò trườn của người phụ nữ, các khớp xương mảnh khảnh của ả phát ra những tiếng gãy giòn rợn người. Tứ chi như thể có thể bị bẻ gãy bất cứ lúc nào, kéo lê trên sàn nhà, để lại vài vệt máu đỏ sẫm. “Bịch bịch! Bịch bịch!” Hóa ra tiếng gõ sàn nhà cô nghe thấy đêm qua là do người phụ nữ đang đi bằng đỉnh đầu! Trần Hiểu…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...