Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mùa hạ năm Càn Đạo thứ bảy, Quảng Lăng. Đây là một cánh đồng mờ sương, nơi những dãy núi lờ mờ sừng sững nơi chân trời xám xịt, xa xa loáng thoáng vọng lại vài tiếng gà gáy chó sủa đứt quãng. Gió nhẹ thổi qua, lau sậy ven hồ lay động phả vào mặt một mùi đất bùn hòa lẫn cỏ lá, vừa se lạnh vừa mằn mặn. Tạ Liễm tỉnh dậy sau cơn mê man, tiện tay quệt vệt máu đã khô trên trán. Vết thương ở vai, hông bụng và đùi đau đến không chịu nổi, có lẽ đã hơi viêm. Y chỉ băng bó sơ sài, cần gấp tìm một y quán để chữa trị. Phía trước có tiếng bước chân vọng lại, Tạ Liễm thấy hơi phiền lòng. Trong tình cảnh này, gặp phải ai cũng chẳng phải chuyện tốt. Y muốn trốn đi nhưng phát hiện xung quanh không có chỗ nào để ẩn nấp, bèn nhắm nghiền mắt lại. Tiếng bước chân ngày một gần, có người đã phát hiện ra y. Người đó tiến về phía y vài bước rồi đột ngột dừng lại, chần chừ không tới gần. Hồi lâu sau, dường như đã chắc c y không có chút uy hiếp nào, người đó mới tiến lên xem xét. Người đó trước tiên thăm dò hơi thở rồi lại bắt mạch cho y, sau đó bắt đầu lục lọi trên người y. Chóp mũi y thoang thoảng mùi thảo dược, dường như có cả đương quy, hoàng kỳ và hoắc hương hơi đăng đắng nhưng không khó ngửi. Tạ Liễm cảm nhận được một đôi tay đang lần mò trên người mình, rồi túi tiền trong vạt áo bị lôi ra. Tạ Liễm: “?” Rạng đông, ánh sáng vàng óng xuyên qua màn sương dày đặc. Tạ Liễm hé mắt, từ góc nhìn ngược sáng y thấy một đôi tay có đốt ngón rõ ràng. Ngay khoảnh khắc người kia định xoay người bỏ đi, Tạ Liễm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...