Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Núi mùa hạ xanh như ngọc, trời trong vạn dặm, lá trúc trong rừng xào xạc, ve sầu trên cây kêu râm ran, Phạm Sâm ngồi dưới mái hiên đọc sách đôi mắt xanh biếc chăm chú. Tạ Liễm nằm trên ghế bập bênh ngáp một cái, kéo dài giọng, lười biếng gọi: “Phạm Sâm, Phạm Sâm, Phạm Sâm!” Phạm Sâm lật một trang sách, đáp lại: “Ừm?” Tạ Liễm xoay người, đối mặt với Phạm Sâm, nói: “Ngươi chăm chỉ thế này định đi thi khoa cử à?” Vẻ mặt Phạm Sâm không đổi: “Biết rõ còn hỏi.” Tạ Liễm ngồi dậy nhai nát đá viên đầy trong miệng, cười hì hì: “Ây da đừng lạnh lùng thế chứ, ngươi đọc sách lâu vậy không mệt à? Ta kể tiếp cho ngươi nghe câu chuyện mấy hôm trước chưa kể xong có được không?” Phạm Sâm liếc y một cái rồi lại thu hồi ánh mắt, nói: “Không muốn nghe.” Tạ Liễm để ý thấy ánh mắt của hắn, y ngồi thẳng hơn một chút, giả vờ nghiêm túc nói: “Lần này ta tuyệt đối không trêu ngươi nữa, thật đấy, ta đảm bảo!” Y tự mình kể tiếp: “Hôm đó kể đến đâu rồi nhỉ? À, sau đó Lý Sinh chỉ cảm thấy trong miệng lạnh buốt như ngậm đá, thứ mà người đàn bà kia nhả ra đặc quánh, nuốt vào đã khó, nhổ ra còn khó hơn, khó khăn lắm mới nuốt xuống được một ngụm thì người đàn bà lại truyền một miệng nước bọt nữa. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Lý Sinh sắp sụp đổ, cũng sắp không thở nổi nữa, lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng người qua đường, người đàn bà ma quỷ kia mới buông tha bỏ đi.” “Chỉ là, từ sau đó, Lý Sinh cảm thấy bụng trướng không thở nổi, suốt mấy chục ngày không ăn uống được gì. Có người mách y dùng canh lô hội để gây…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...