Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Gió lướt qua ngọn cây, bóng lá chao nghiêng. Tạ Liễm sực tỉnh thì người kia đã ở gần trong gang tấc. Hắn khẽ nhúc nhích đầu ngón tay dường như muốn chạm vào Tạ Liễm nhưng lại e dè điều gì, cuối cùng đành buông thõng tay xuống. Phạm Sâm không nói gì, chỉ nhìn y chằm chằm. Tạ Liễm thầm nhủ địch không động thì ta bất động, nào ngờ vừa ngước mắt lên đã va phải đôi đồng tử xanh biếc sâu thẳm kia. Lần cuối y gặp hắn là khi nào nhỉ? Hồi ấy Tạ Liễm đã không còn tỉnh táo, trên người mang nặng gông xiềng, vết thương toác ra, kinh mạch đều bị hủy. Y bị Phạm Sâm áp giải đến Quỷ Vực, trên đường đi qua sông Tam Đồ, trước mắt y chỉ có một màu đỏ rực. Hoa bỉ ngạn nở từng chùm, từng chùm rực rỡ và diễm lệ nhưng y chỉ nhớ ngày hôm ấy lạnh đến lạ thường. Sau cùng, y dường như đã lừa Phạm Sâm một cú, lấy máu tươi làm vật dẫn, thân xác làm vật tế, bày ra đại trận thí sát để thoát thân. Tạ Liễm kín đáo quan sát hắn. Năm tháng dường như không để lại dấu vết nào trên gương mặt kia, trái lại, sau bao năm mài giũa, hắn càng trở nên trầm ổn và kiên nghị hơn. “Ngươi đang tìm cái này à?” Phạm Sâm giơ tay lên cho y xem chiếc bình khóa linh. “Ừm…” Tạ Liễm chớp mắt, thầm nghĩ chắc hắn không nhận ra mình đâu nhỉ? Bao nhiêu năm trôi qua rồi, không lẽ vẫn còn định bắt mình về chịu phạt? Tạ Liễm nói với Lục Biệt trong thức hải: “Huynh đệ tốt, giang hồ cầu cứu gấp!” Lục Biệt còn chưa kịp phản ứng, quyền kiểm soát cơ thể đã quay về tay cậu. “Ừm... người anh em này?” Lục Biệt dè dặt hỏi. “Ngươi...” Thấy cậu lùi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...