Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"... Em không có khóc mà." Lý Nhiên dùng tay trái sờ khắp mặt, không sờ thấy nước mắt. Cậu cảm thấy Trì Mạch không giống người sẽ nói đùa, huống hồ ông lớn này làm sao có thể nhìn lầm được? Do đó, cậu thà nghi ngờ tay trái của mình chứ chẳng dám nghi ngờ kết luận của Trì Mạch. Cậu lại từ từ đổi sang tay phải, cẩn thận sờ soạng khuôn mặt, dáng vẻ này quả thực sánh ngang với câu nghĩ mình lại xót cho thân. Tay phải cũng lừa cậu, không có nước mắt. "Ừm, chắc là tôi nhìn nhầm." Trì Mạch băng qua đường đi tới, mặt đối mặt nhìn Lý Nhiên, vô trách nhiệm nói: "Vừa nãy thấy em cúi đầu, cứ tưởng em đang khóc." Vừa nãy anh bảo Lý Nhiên bước tới, nhưng Lý Nhiên là một người thành thật, trước khi qua đó cũng phải xác định xem mình khóc cỡ nào. Cậu đổi tay trái rồi tay phải để sờ mặt. Mà cậu lại có thói quen một lòng một dạ, một lúc chỉ có thể làm một việc. Nhiều hơn thì không được. Trì Mạch chê cậu lãng phí thời gian nên tự mình bước tới. Khí chất quanh người anh hoàn toàn chẳng hợp với bối cảnh khu tập thể cũ nát. "..." Môi Lý Nhiên mấp máy, rất muốn nói điều gì đó để đáp trả nhưng người này vừa đến gần, cảm giác bị một con rắn độc lạnh lẽo nhìn chằm chằm lập tức xộc thẳng lên đỉnh đầu. Áp lực không thể coi thường, cậu hèn nhát nuốt ngược lời định nói vào trong. Lại càng hèn nhát cất giọng: "... Ồ. Em không khóc." "Ừ." Trì Mạch thuận miệng hỏi: "Đi đâu thế? Muộn vậy mới về." Lý Nhiên cúi đầu nhìn hòn sỏi nhỏ đã bị mình đá cho bẩn hơn: "Em ngồi tàu điện ngầm mất mấy tiếng." Những người…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...