Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mãi cho đến khi Trì Mạch xoay người bước đi, bóng lưng vừa cao vừa dài của anh băng qua dưới ánh đèn đường u ám của khu tập thể cũ sang dãy đèn sáng rực bên khu nhà giàu đối diện, dáng vẻ thẳng tắp ấy mang lại cho người ta một cảm giác an toàn vững chãi. Lý Nhiên chỉ mải mê ngẩn ngơ nhìn theo mà quên béng mất việc phải hỏi xem tại sao Trì Mạch lại đứng một mình bên vệ đường lúc tám giờ tối; tại sao lúc cậu về lại gọi cậu lại; và tại sao lại cho cậu socola, mà còn đắng đến thế. Cậu chỉ biết rằng khi về đến nhà, tâm trạng mình thế mà lại khá tốt. Chiếc điện thoại ngoài việc dùng để nghe gọi hay nhắn tin ra thì chẳng mấy khi đụng đến, đêm nay lại phá lệ phát nhạc. Giai điệu nhẹ nhàng, du dương và vui tươi. Sau khi nghe cô Lý trút bầu tâm sự tối qua, Lý Nhiên vậy mà cũng rũ bỏ được lớp áo giáp nặng nề, chẳng hiểu sao cả người cũng cảm thấy nhẹ nhõm lây. Lúc đi tắm cậu còn lẩm nhẩm hát theo điệu nhạc, không gian phòng tắm rộng rãi, hơi nước mờ mịt, loáng thoáng có cả tiếng vang, tạo ra một ảo giác rằng lúc này dù có gào thét thảm thiết như quỷ khóc thì nghe vẫn rất êm tai. Lý Nhiên nhặt hòn sỏi nhỏ kia đem về nhà. Lúc này cậu đang để nó trong lòng bàn tay đầy bọt xà phòng, ra sức kì cọ cho nó. Thì ra nó là một hòn sỏi trắng. Đá cuội. Chẳng biết bị ai cạy lên từ con đường nhỏ trong công viên, chơi chán chê rồi vứt lăn lóc. Rửa sạch xong trông nó trắng trẻo bụ bẫm. Ban đầu Lý Nhiên còn chê nó đen thui, bẩn đến mức chẳng buồn nhìn, ai ngờ rửa xong lại đáng yêu đến thế. Cậu đặt hòn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...