Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lý Nhiên đi theo Thẩm Thúc xuống lầu, đế giày vải nện xuống mặt đất tĩnh lặng đến mức gần như không phát ra tiếng động. Cậu cố tình đi lùi lại nửa bước, nhưng Thẩm Thúc chẳng để cậu toại nguyện. Cứ hễ cậu làm vậy, anh ta liền lập tức dừng tại chỗ, đợi Lý Nhiên bước lên ngang hàng rồi mới đi tiếp. Dù đi song song nhưng Thẩm Thúc chẳng nói lời nào, cứ thế nghiêng người quang minh chính đại quan sát Lý Nhiên, hoàn toàn không để tâm đến phép lịch sự. Anh ta cao hơn Lý Nhiên vài cm, cỡ một mét tám. Thế nhưng, ánh mắt hơi rủ xuống kia lại chẳng mang vẻ gì là trịch thượng hay khinh khỉnh. Lý Nhiên có thể cảm nhận được việc anh ta nhìn mình chằm chằm đơn thuần chỉ vì tò mò, hệt như cảnh một đứa trẻ vừa có được món đồ chơi mới lạ vậy. Có điều, sự tò mò của Thẩm Thúc đối với Lý Nhiên lại không hề mang ý muốn chiếm hữu. Bị nhìn đến mức cả người cứng đờ, Lý Nhiên làm sao biết được Thẩm Thúc đang vừa nhìn mình vừa mải mê suy nghĩ. Trước khi sang gọi Lý Nhiên ăn cơm, Thẩm Thúc và Trì Mạch đã có một cuộc nói chuyện. Sáu giờ tối mỗi ngày là giờ tan làm của Thẩm Thúc. Anh ta không có nhà ở cố định, cứ ở khách sạn này một thời gian rồi lại chuyển sang khách sạn khác. Trong mắt người ngoài, lối sống nay đây mai đó này chẳng khác nào bèo dạt mây trôi. Nhưng với Thẩm Thúc, như vậy mới là tự do nhất. Tất nhiên, với điều kiện là Trì Mạch không kiếm chuyện. Khổ nỗi Trì Mạch... lại rất khốn nạn. Đăng tải tại noisyteam.wordpress.com. Vui lòng không reup. Nghe Trì Mạch bảo mình sang gọi Lý Nhiên tới…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...