Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thời gian chưa muộn lắm, khoảng tám rưỡi tối. Đến khi rảo bước gần như song song bên cạnh Trì Mạch, Lý Nhiên mới thực sự nhận thức được sự chênh lệch vóc dáng giữa hai người lớn đến nhường nào. Bóng in trên mặt đất, một cao một thấp, một to một nhỏ; cái bóng bên trái thoạt nhìn đã thấy khó chọc, cái bóng bên phải trông lại dễ bắt nạt vô cùng. Lý Nhiên đi bên phải, lòng có hơi rầu rĩ. Do góc độ hắt sáng của đèn đường, cái bóng gầy gò của Lý Nhiên thỉnh thoảng lại bị cái bóng cường thế của Trì Mạch trùm lên trọn vẹn, hoàn toàn bao bọc cậu vào trong lãnh địa riêng của mình. Trông chẳng khác nào một con mãnh thú hung hăng đầy tính xâm lược. ... Mặc dù đây chỉ là vấn đề của ánh đèn đường. Đợi đến khi bị bóng của Trì Mạch nuốt chửng thêm lần nữa, tựa như sắp bị cắn nuốt sạch sẽ, Lý Nhiên lặng lẽ nghiêng đầu sang một bên, nhìn thấy một vài lọn tóc xoăn của mình ló ra khỏi viền bóng. Tuyệt, lộ ra được nửa cái đầu rồi. Đoạn đường này chẳng ai nói chuyện. Trì Mạch mở to mắt chú ý từng hành động nhỏ nhặt của cậu nhóc bên cạnh, xem cậu có thể giở trò gì. Khi nửa cái đầu tóc xoăn thò ra từ một bên vai anh, trông như thể Lý Nhiên trao trọn niềm tin cho anh, thân thiết dựa đầu vào vai anh vậy. Một dáng vẻ nương tựa rúc vào lòng. Thế nhưng Lý Nhiên nào có để ý đến chuyện này. Nhìn thấy lọn tóc xoăn của mình giành chiến thắng, bàn tay buông thõng bên hông cậu khẽ nắm lại, âm thầm ăn mừng. Trên mặt đất, bàn tay bên đùi cậu cũng nắm chặt lại, kích cỡ gần bằng với tay thật. Trì Mạch quan sát…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...