Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lý Nhiên: “...” Sao lại đích thân dạy chứ? Cậu buồn bực nhìn chiếc Cullinan lao đi cuốn theo làn bụi, rồi càng nản lòng đạp xe về nhà. Lúc xuống lầu cho anh Đen ăn, trông cậu vẫn ủ rũ, rõ là bị Trì Mạch làm khó rồi. “Sao số mình khổ thế này chứ...” Lý Nhiên ngồi xổm trên đất, hai tay chống gối nhìn con mèo đen hì hục ăn lòng đỏ trứng, than thở. Mèo đen chẳng thèm đoái hoài đến cậu, cứ cắm đầu ăn ngấu nghiến. Cả tuần liền chỉ thấy trứng chứ không thấy con người làm gì cũng chẳng nên hồn này đâu nữa, mèo đen chắc cũng nhận ra Lý Nhiên là bùn nhão không trát nổi tường, bản thân đã không biết săn mồi, nó tha con mồi đến tận chân cậu cũng không biết đường ăn, thật hết thuốc chữa, bỏ đi không thèm cứu cậu nữa. Nhưng hôm nay mèo đen lại dẫn cô vợ mèo trắng của nó ra. Nó ngồi ngoan ở một khoảng cách không xa, tò mò nhìn Lý Nhiên. Lần này Lý Nhiên đã nhìn rõ mặt nó, còn mèo đen sau khi phát hiện ra thì ngoài việc gầm gừ nhỏ trong cổ họng để cảnh cáo, cũng không chắn trước mặt vợ như trước nữa. Nó cho phép Lý Nhiên ngắm vợ nó rồi. Mắt mèo trắng màu xanh nước biển, trông như hồ nước và bông tuyết vậy. Bộ lông sạch sẽ, dáng ngồi kiêu kỳ. Đặc biệt đáng yêu. Mèo đen ăn xong một lòng đỏ trứng trước mặt Lý Nhiên rồi cẩn thận ngậm lấy cái thứ hai, vểnh đuôi đi về phía mèo trắng, nó đặt lòng đỏ trứng xuống rồi dùng chân đẩy nhẹ. Chờ mèo trắng cúi đầu ăn một cách từ tốn, mèo đen cũng cúi đầu liếm lông cho nó. Tình cảm tốt thật đấy. Lý Nhiên nhìn mà thấy lòng hơi xao động, nói: “Tao cũng muốn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...