Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cúp điện thoại xong, Lý Nhiên ủ rũ cúi đầu bước vào, Tề Trị thích thú quan sát vẻ mặt cậu. Học sinh cấp ba vốn đã rèn được tốc độ ăn nhanh, chỉ trong vài phút ngắn ngủi thôi mà chỗ ngồi bên cạnh đã thay bằng những gương mặt lạ lẫm. Bản thân Lý Nhiên cũng không nhận ra lúc này hai cánh môi mình không chỉ mím nhẹ, mà môi dưới còn hơi đưa ra trước, bờ môi chu hết cả lên. Dù không rõ ràng lắm, nhưng Tề Trị vẫn nhận ra cậu đang dỗi. “Bạn gái giận cậu à?” Tề Trị buồn cười hỏi, “Không lẽ chỉ vì chuyện này mà đòi đá cậu, chia tay luôn hả” “Không phải bạn gái...” Lý Nhiên đã nhấn mạnh điều này rất nhiều lần, buồn bực lầm bầm. Nhưng Tề Trị muốn biết đối phương là ai thì Lý Nhiên lại sống chết không hé răng, cậu ta hoàn toàn không tin, cho rằng chỉ có người yêu bí mật mới có phúc phần được giấu giếm kỹ như vậy. Tề Trị đáp cho qua chuyện: “Ừ hử.” Cậu ta hỏi: “Cô ấy sao thế? Giận cậu à? Cậu gửi cái gì rồi? Không lẽ cậu không làm theo lời tôi nói đấy chứ. Không thể nào, đồ ngốc của tôi ơi, bắt chước rập khuôn mà cậu cũng không biết làm à?” “Không phải đâu...” Lý Nhiên lấy đũa chọc chọc bát cơm, tâm trạng càng thêm buồn bực. Chính vì cậu học quá giống nên Trì Mạch mới giận đấy. Người này... sao lại thế chứ, học cái gì cũng phải đi hỏi anh ta sao? Hơn nữa sao anh ấy biết bạn cùng bàn của cậu là Tề Trị... Lý Nhiên nhíu mày cố nghĩ xem có phải lúc ở cùng Trì Mạch cậu đã từng nhắc đến tên Tề Trị hay không. Nhưng không có mà, Lý Nhiên là người rất có chừng mực, nếu hai người bạn không quen biết…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...