Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lý Nhiên không biết Trì Mạch đang làm gì ở nhà, cũng không hay biết rằng trong một thời gian dài sắp tới, cậu sẽ không còn thấy chuỗi bồ đề đen kia nữa. Về đến nhà, cậu chỉ ăn một chút đồ ăn đơn giản. Buổi tối nên cậu không ăn quá nhiều. Ba cuộn sushi, một quả trứng. Và 300ml sữa. Lúc rửa mặt, cậu nhìn mình trong gương. Vẫn là dáng vẻ trông yếu đuối và hoàn toàn vô hại ấy. Như thể có thể bị người khác mặc sức xâu xé bất cứ lúc nào. Trước đây, cậu từng ghét con người này của mình. Nhưng hai ngày nay lại thấy mình cũng ổn. Cậu cũng không biết tại sao... Có lẽ là vì được tiếp xúc vài lần với người như Trì Mạch, nên trong tiềm thức cậu bắt đầu tự phụ cho rằng mình cũng không đến nỗi quá tệ. Khi người trong gương cũng nhếch môi cười theo, cậu thấy mình càng khá hơn. Hôm sau, Lý Nhiên vẫn đi học như thường lệ, vẫn dậy sớm đi chợ mua thức ăn như mọi khi. Trong chợ đông nghịt người qua lại, gần như ngày nào cũng là những gương mặt xa lạ. Nhưng mấy năm nay Lý Nhiên đã quen mặt hầu hết các chủ sạp, mặc dù vậy cậu cũng không thân thiết với ai. Đôi khi có sạp đổi người bán, cậu cũng nhận ra ngay nhưng vẫn vờ như không có chuyện gì. Vì hoàn toàn không quen người đó, nên cậu sẽ không ghé sạp đó mua hàng. Chỉ sau khi quan sát vài ngày, thấy chủ sạp dễ tính, rau củ lại rẻ, cậu mới ghé mua. Đó là bản tính cảnh giác mà cậu đã có từ khi còn nhỏ. Lý Nhiên chưa từng thành công trong việc trả giá thêm lần nào nữa. Lần trước hoàn toàn là do ăn may thôi. Khi ông chú từng “bại trận” dưới tay Lý…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...