Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đương nhiên là Lý Nhiên đồng ý với Lý Ngang ngay. Trên đường về nhà, cậu thầm tính xem nên mang quà gì đến nhà bố. Sau khi ly hôn, bố mẹ cậu không cắt đứt quan hệ mà vẫn liên lạc khá nhiều. Dù rằng phần lớn các cuộc nói chuyện đều chẳng đi đến đâu. Lúc mới ly hôn, lương tháng của Lý Ngang là sáu nghìn, ông ấy chỉ tiêu cho bản thân hai nghìn, còn lại đưa hết cho Bạch Thanh Thanh. Nhưng Bạch Thanh Thanh không nhận tiền của ông ấy. Lý Ngang cũng không tranh cãi gì, chỉ lẳng lặng định kỳ chuyển lương vào tài khoản của Bạch Thanh Thanh. Đến khi Bạch Thanh Thanh tái hôn, lương tháng của Lý Ngang đã tăng lên chín nghìn. Ông ấy vẫn chỉ tiêu cho bản thân khoảng hai nghìn, sau đó gửi hai nghìn cho Lý Nhiên lúc cậu bắt đầu ra ở riêng. Số còn lại vẫn đưa hết cho Bạch Thanh Thanh. Cứ như đang chuộc tội vậy. Nhưng lúc đó, Bạch Thanh Thanh thề có chết cũng không nhận tiền của ông ấy, còn oán hận nói: “Lý Ngang, tôi đã kết hôn và có gia đình mới rồi. Ông đừng thấy tôi sống tốt mà cứ lén lút xuất hiện như chuột thế, ông không có liêm sỉ à? Tôi nhìn tiền của ông thôi cũng thấy buồn nôn rồi!” “Không đưa tiền cho tôi, không đưa tiền cho Tiểu Nhiên là ông cắn rứt lương tâm, ăn không ngon ngủ không yên chứ gì? Tất cả là đáng đời ông cả. Con trai tôi cũng không cần đồng tiền bẩn thỉu của ông, nếu ông dám làm hư nó, tôi chắc chắn sẽ sống mái với ông tới cùng!” “Meo ô— o a—!!” Hai tiếng mèo kêu ré lên vừa thảm thiết vừa chói tai, như thể muốn cùng đồng quy vu tận với cậu vậy. Lý Nhiên giật nảy mình,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...