Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cuối tuần không đến nhà Lý Ngang được, cậu bèn ghé qua nhà Bạch Thanh Thanh. Lý Nhiên đi tàu điện ngầm. Chuyến đi lại mất hơn hai tiếng đồng hồ. Lên tàu, cậu tự giác tìm đến một góc rồi đứng sát bên cửa, lặng lẽ dùng đôi mắt sẫm màu quan sát đám đông xung quanh. Dù trên tàu đông đúc chen lấn, nhưng lần nào đi tàu điện ngầm, Lý Nhiên cũng đều sẵn lòng tận hưởng. Toa tàu khẽ rung lắc trong yên tĩnh. Vô số cái đầu đang cắm cúi vào điện thoại, vài người thì ngẩn ngơ nhìn lên trần xe, số khác lại gà gật. Có người gật gù một hồi rồi không kìm được, gục luôn xuống vai người bên cạnh để rồi bị người ta đẩy phắt ra. Lý Nhiên rất hâm mộ hành động đó. Cậu biết nếu là mình, lỡ có ai vô tình ngủ gục trên vai, cậu sẽ chỉ biết cứng đờ người không dám nhúc nhích cho đến khi người ta ngủ đủ giấc, hoặc giật mình tỉnh dậy vì lỡ trạm. Cứ mỗi trạm lại có người lên kẻ xuống, những gương mặt xa lạ thay đổi hết lớp này đến lớp khác. Chỉ có một đôi bạn có vẻ đi cùng tuyến với Lý Nhiên, vì suốt hơn hai tiếng đồng hồ họ vẫn ở trên tàu mà không xuống. Trông họ như sinh viên đại học, thân nhau lắm, có khi còn là bạn cùng phòng. Một trong hai cậu trai cứ nói chuyện không ngớt với người kia, nụ cười rạng rỡ. Thân nhau thật đấy. Lý Nhiên nghĩ. Cho đến khi tay họ nắm lấy nhau, mười ngón đan chặt... Lý Nhiên muốn trợn to mắt, đó là cách trực tiếp nhất để con người biểu lộ sự kinh ngạc. Nhất là với những người không giấu được chuyện trong lòng lại chẳng có chút tâm cơ nào, biểu cảm trên mặt luôn là thứ đặc…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...